Sáng tác - Doanh Trí

Tôi Viết

CHUYỆN TRONG VIỆN DƯỠNG LÃO <br> Phạm Thị Ánh NGọc

CHUYỆN TRONG VIỆN DƯỠNG LÃO
Phạm Thị Ánh NGọc

Ở trong này buồn không hở bà ơi? Chứ tôi cô đơn nghĩ về mọi thứ: Tụi nhỏ ngày xưa mình chăm đầy đủ, Mà sao giờ chúng đưa mình vào đây? Tôi biết bà nhớ các cháu thêm gầy, Nhớ tiếng cười ríu rít của bọn trẻ. Nhớ giọng bé Na bên tai thỏ thẻ, Bà và tôi sẽ chẳng còn được nghe. Thân già rồi không con cái chở che, Bàn tay lạ đút vội vàng miếng cháo. Tay run lắm người hững hờ thay áo, Tuổi xế chiều ngoài họ biết nhờ ai? Khi còn trẻ, vất vả lo tương lai, Lo cơm áo đếm từng ngày ba bữa. Việc học hành, sức khỏe, nhiều thứ nữa, Vẫn vui sao cảnh êm ấm gia đình. Nay khá hơn và chúng chẳng cần mình, Đưa vào đây đổ thừa bận sớm tối. Viện dưỡng lão bao thân già thấy tội, Dẫu chẳng làm gì nào thấy thảnh thơi? Đợi mai đây theo quy luật cuộc đời, Gặp lại cháu con vào ngày hấp hối. Bao yêu thương chắt chiu cho phút cuối, Mong các con già đừng phải vào đây...

TẦM NƠI CHÁNH LÝ <br> Quang Linh

TẦM NƠI CHÁNH LÝ
Quang Linh

Lầm mê giũ bỏ lánh ưu phiền Mãi ở phương trời cảnh Phật tiên Tâm tĩnh phủ nồng khai huệ sáng Trí an thêm đượm lãnh nhân hiền Thầm vang chú nhẩm lòng ươm thiện Nhẹ thở hơi kềm tánh giữ kiên Thâm diệu đủ ngời kinh tạng phẩm Tầm nơi ngụ lý chánh môn thiền. Thiền môn chánh lí ngụ nơi tầm Phẩm tạng kinh ngời đủ diệu thâm Kiên giữ tánh kềm hơi thở nhẹ Thiện ươm lòng nhẩm chú vang thầm Hiền nhân lãnh đượm thêm an trí Sáng huệ khai nồng phủ tĩnh tâm Tiên Phật cảnh trời phương ở mãi Phiền ưu lánh bỏ giũ mê lầm

TỰ TÌNH CÙNG VẦNG TRĂNG <br> Nguyễn Trí Tuệ

TỰ TÌNH CÙNG VẦNG TRĂNG
Nguyễn Trí Tuệ

Lưng đồi một mảnh trăng mơ Buồn treo lơ lửng đòi thơ tự tình Nhớ ai mà thế cô mình Ngàn năm ánh ngọc còn in cõi trần Sao buồn giữa chốn sông ngân Phải chăng lòng ấy đã lần vương tơ Nên giờ hoài niệm ngẩn ngơ Bên thềm ánh rũ cầu thơ giải sầu Ta còn thức giữa màng thâu Nhớ người tri kỷ năm nào còn xa Hay là bầu bạn với ta Hòa thanh đối ẩm rằng xa mà gần Dẫu đây là chốn phong trần Mà ân ái nguyện vạn lần đắm say Vui gì góc biển chân mây Cô đơn một cõi cũng hoài thiên thu

NGÀY CUỐI <br> Is't My Hiệp

NGÀY CUỐI
Is't My Hiệp

Nếu là ngày cuối cùng trên thế gian. tôi sẽ làm một bài thơ lãng mạn. trao yêu thương đến với những người bạn. rồi hát ca không buồn chán một mình. Nếu là ngày hôm cuối ngắm bình minh. tôi ôm trọn rồi hoà mình chìm đắm. ánh sánh hồng mang theo ngàn hơi ấm. giọt sương mai lấm tấm còn trên cành. Ngày hôm cuối tôi muốn ngắm biển xanh. từng con sóng bạc đầu tranh nhau tới. những cơn gió nô đùa như vẫy gọi. đến phiêu du chân trời mới đang chờ. Tôi còn đợi hoàng hôn đến đòi thơ. để ra đi chẳng bao giờ quay lại. để tâm an quên mọi thứ hiện tại. như mặt trời chỉ đỏ mãi chẳng nguôi. Dù ngày cuối tôi vẫn giữ nụ cười. chẳng âu lo vì cuộc đời vẫn đẹp. vui cỏ cây vui núi sông trùng điệp. viết bài thơ kí bút Hiệp Isn't My

NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG <br> Nguyễn Văn Thực

NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG
Nguyễn Văn Thực

Con đã nhớ tận cùng dòng nước mắt với quê hương Có ngờ đâu chỉ một phút yếu lòng mà cánh diều bay lạc mất Giữa lòng phố bộn bề, rộng - chật Con mơ thấy dáng mẹ gầy kẽo kẹt gánh trên vai Có ngờ đâu dòng sông êm ả chảy khoan thai Nay lại đục ngàu với hai dòng lệ cũ Quê hương ơi con hằng đêm ấp ủ Hôm trở về úp mặt vào sông Quê hương ơi ta nợ một bóng hồng Chắc đã theo chồng đêm buồn ru con hát Lời thơ ta trao chắc muôn đời vẫn nhạt Thèm được một lần tạ lỗi với người xưa Đã kinh qua ngàn gió, nắng với mưa Nếm đủ cả phong sương nơi thị thành lạ lẫm Phố của người ta chứ nào phải của mình khi mồ hôi ướt đẫm Con nhẹ lau bên thềm mà chạnh lòng sợ nó rớt vào quê Ai hỡi! cho con một lối nhỏ, con về Bông bưởi trắng với hàng cau trước ngõ Lá trầu xanh trên miệng bà thắm đỏ Để con khóc cạn lòng với nỗi nhớ quê hương.!

 BÀI CA HỘI TRƯỜNG <br> Nguyễn Thị Hạnh Phúc

BÀI CA HỘI TRƯỜNG
Nguyễn Thị Hạnh Phúc

Hội trường ta về gặp nhau Tuổi ta còn trẻ nữa đâu bạn mình Vậy mà như thể minh tinh Comple, đầm váy chúng mình khoe nhau Mắt như sao sáng tìm mau Bạn mình đâu đó, trước, sau sân trường Bao nhiêu năm tháng nhớ thương Bây giờ mới được về trường của tôi Nhìn lớp nhớ chỗ ta ngồi Nhớ thầy cô giáo, nhớ đôi bạn hiền Rồi ta trò chuyện huyên thuyên Nhỏ to tâm sự nỗi niềm của ta Hội trường xong hội lớp ta Chuyện trò xong đến hát ca vang trời Cả lớp cùng hát cùng cười Thấy vui, thấy khỏe, mọi người cười tươi Chia tay bịn rịn nụ cười Năm sau đến hẹn, bạn ơi lại về!

YÊN BÌNH BUỔI ĐÊM <br> Trường Chinh

YÊN BÌNH BUỔI ĐÊM
Trường Chinh

Quyện lẫn trăng tròn những đóa hoa Đưa hương dịu toả thật thơm là Quỳnh giao lấp lánh trao tình ngọt Nhài bạch mơ màng mượn gió xa Kéo mảnh hồn ai cùng xích lại Chan đời cảnh ấy để hoà pha Tan nồng khoảng lặng từng hơi thở Tận hưởng yên bình mỗi phút qua.

UYÊN ƯƠNG NGÂM KHÚC <br> Nguyễn Ngọc Nghi

UYÊN ƯƠNG NGÂM KHÚC
Nguyễn Ngọc Nghi

Trăng Thu hỡi! này trăng thu hỡi! Đêm thu buồn trăng cởi áo phong Bóng nghiêng đỉnh gác lạnh lùng Mây trời nặng túi thẹn thùng giăng mưa Hàng lau lách lưa thưa mấy ngọn Đợi đêm về chải lọn tóc trăng Mơ duyên lầu quế cung hằng Từng câu ca đợi, mấy tầng thanh âm Đường khuya vắng râm râm mưa đổ Khách rong trần tìm chổ say men Tửu lầu, khách điếm treo đèn Đón đưa mặc khách, lạ quen mặc thời Lầu bán nguyệt đàn khơi dăm khúc Điệu thê lương ngùn ngụt xé lòng Vỡ tan một cõi thinh không Đắm chìm lãng tử, trói vòng thiên duyên Sầu rũ áo Tuyết Liên nàng hỡi! Theo ta cùng vượt ải quan san Nhuộm thu tung vó sơn ngàn Uyên ương trọn kiếp cơ hàn cũng cam

HUẾ ƠI <br> Võ Trần Duy Thanh

HUẾ ƠI
Võ Trần Duy Thanh

Vẫn một lòng yêu Huế Nên cứ nhớ không quên Hôm nao qua thành Nội Cười với người không tên Cái ngày em giận dỗi Mưa giăng tím cả chiều Huế bây chừ buồn lắm Thương người biết bao nhiêu... Đã từng ghé Văn Lâu Bên ni thuyền xa bến Bên tê không người đợi Nên lòng cứ gập ghềnh Đò Kim Long dạo ấy Chở nỗi nhớ đầy vơi Em đi không từ tạ Nên sầu lắm Huế ơi Thôi mai về thăm Huế Người xưa biết chẳng còn Tháng Năm hờn đi vội Áo tím chẳng còn son Mai sẽ về với Huế Người nhắn gửi gì không Nhớ mong thì cứ nói Đừng vàng vội theo chồng... Chắc chắn về thăm Huế Chiều ra ngắm dòng Hương Nói với người thật khẽ Rằng ta vẫn... còn thương!

NGỌT NGÀO HƯƠNG SẮC MIỀN TÂY <br> Băng Tuyết

NGỌT NGÀO HƯƠNG SẮC MIỀN TÂY
Băng Tuyết

Quê tôi đó êm đềm con nắng trải Tiếng ơi à gợi lại giấc thần tiên Cánh võng đưa bên tiếng ngoại dịu hiền Tuổi thơ ấu hồn nhiên mà rất lạ Mời người đến quê em cò bay lả Cánh đồng mùa gieo mạ rộn ràng trông Giọng hò khoan cô gái thả câu nồng Cho ngọt lịm đơm bông nhành Điên Điển. Này là gió miên man tình phô diễn Này sóng tràn lưu luyến Lục Bình trôi Cá Linh đang lặn nổi với sông ngòi Xuồng Ba Lá em tôi cười nũng nịu Bàn tay mẹ ướp đầy hương tình dịu Quả thơm nào nặng trĩu Quýt trên cây Trái Dừa Xiêm xanh vỏ vị thanh đầy Nhành Vú Sữa tỏa vây ngoài sân nhỏ Em đứng lặng thả hồn vào trong gió Ngắm cỏ may in đỏ buổi lam chiều Mộc mạc từng ngọn Lúa thoảng ta yêu Nồng nàn cả mỹ miều quê hương mẹ.