Sáng tác - Doanh Trí

Tôi Viết

VU VƠ ... <br> Lê Vân

VU VƠ ...
Lê Vân

Biết làm sao ? Năm - tháng cứ vơi dần ! ... Thao thức mãi ... Bâng khuâng ... chiều ... vẫy gọi .... Phố trở mình Và mùa hè đã tới Phượng thắp lửa rồi ! Dòng đời vẫn đang trôi ... Thời gian ơi Hãy chậm chậm chút thôi... Nhanh làm chi ? Đã gần cuối đường rồi ... .... Bao cay đắng ngọt bùi tô mái tóc ... Nét buồn-vui cũng hằn nơi khoé mắt Hoàng hôn tàn trên gương mặt phôi phai ... ... Và trời hồng vẫn nồng nàn trong mỗi sớm mai ...

TÔI TẶNG CHO NGƯỜI <br> Tống Thu Ngân

TÔI TẶNG CHO NGƯỜI
Tống Thu Ngân

Tôi tặng cho người hay cho tôi Những bông hoa rất thật ở trên đời Hoa huệ, hoa hồng hay cẩm chướng Cũng một tâm tình, cũng vậy thôi Tôi tặng cho người hay tôi cho tôi Những bông hoa đẹp... ấm tình người Bông hoa biết nói và hờn giận Hoa đẹp nghiêng nghiêng với cuộc đời Sáng nay hoa cúc cũng buồn thiu Hoa ngâu thôi cũng đã tiêu điều Hoa của lòng ta đà khô héo Ta xếp vào lòng đóa hoa yêu Ngày mai hoa sẽ nở rất nhiều Lộc Vừng bung nụ rất đáng yêu Tình ta thôi đã... thôi đừng nữa Hãy để hoa rơi theo gió chiều Tôi tặng cho đời đóa hoa yêu Hồng hồng, tím tím giấc cô liêu Đóa hoa nhung nhớ không còn nữa Ta hái tặng người nhớ xiêu điêu Tôi tặng cho người hay cho tôi Rừng hoa tươi đẹp của cuộc đời Gom cả bình minh vào trong nắng Tôi tặng cho đời... cả tình tôi... TỐNG THU NGÂN _ 709

TÂY BẮC <br> Nguyễn Quang Liên

TÂY BẮC
Nguyễn Quang Liên

Núi rừng vừa thức dậy Bản làng trải bình minh Bao trùm cả màu xanh Mây lượn quanh theo gió. Bên bếp nhà sàn gỗ Ánh lửa đỏ lập lòe Trên ngọn cao rặng tre Rộn ràng chim ca hót. Ở dưới chân ngọn thác Tiếng nước bạc rì rầm Sườn đồi trắng hoa ban Đang mơn man vẫy gọi. Mặt trời lên khỏi núi Ánh nắng rọi muôn nơi Em gái Thái lên đồi Trên đầu khăn piêu quấn. Bờ suối, lau bay phấn Nương rẫy sắn vươn cao Cơn gió thổi lao xao

QUYẾT CHÍ <br> Ngọc Bùi

QUYẾT CHÍ
Ngọc Bùi

Việt Nam nhuộm đỏ cờ đào Cha ông ngã xuống cuộn trào biển đông Cũng là con cháu lạc hồng Đất trời non nước dòng sông bao đời Đảo xa máu thị ngoài khơi Ngoại bang nhòm ngó vùng trời nước non Một lòng chung thủy sắt son Vững vàng bảo vệ vẹn tròn quê hương Bao đời còn đó thân thương Dựng xây đất nước con đường đi lên Xin người ghi nhớ không quên Anh hùng nằm đó khắp miền giang sơn Biết bao đau khổ giận hờn Chủ quyền lãnh thổ từng cơn bão bùng Mọi người quyết chí giữ chung Giang sơn hải đảo vùng trời nước ta

MÙA CHÔM CHÔM <br>Tống Thu Ngân

MÙA CHÔM CHÔM
Tống Thu Ngân

Mùa chôm chôm ta dắt tay nhau về Mùa chôm chôm anh dắt em về quê Ơi quê ta mùa chôm chôm chín đỏ Má em hồng rựng cả những bờ đê Ơi... mùa chôm chôm em theo anh về quê Về quê anh em thấy rất mê... Bòn bon, măng cụt chôm chôm Thái Mãng cầu, cam quýt hát xàng xê... Ơi... quê anh Bến Tre con nước trong lành Em theo anh trong dạ đã đành Mê... quê anh dừa xanh rợp bóng Hái chôm chôm...em tựa vào lòng anh Ơi... quê anh còn có hàng me Ơi... thương sao anh hát bài vè Chiều nước lớn ta tắm sông rất tuyệt Ơ... quê mình... ngộ lắm những chiếc ghe Chiều chôm chôm anh dắt em qua cầu Lắc lư... lắc lẽo hai mái đâu Tóc mẹ bạc phơ vui cười nói Trồng chôm chôm mẹ cưới... em làm dâu... TỐNG THU NGÂN _ 707

ĐỪNG TÌM EM <br> Hoa Thy Bình

ĐỪNG TÌM EM
Hoa Thy Bình

Anh nói anh đi tìm em Ruột mềm nối khúc êm đềm tương tư Mòn đêm con mắt hao hư Tim cuồng sóng dập dồn như bão về Sài Gòn nắng gió tứ bề Anh tìm em cuối đường về chiều rơi Tình nồng một khối chơi vơi Nỗi đau đớn có tuyệt vời không anh?! Em là gió, em là trăng Khi bay góc phố, khi nằm lả lơi Ngày phiêu bạt chốn mù khơi Đêm chìm đăm đắm rối bời mây hoang Chẳng ưa cái thói buộc ràng Em là một kẻ ngang tàng phiêu rong... Chiều tàn phố rộng người đông Anh tìm giữa chốn mênh mông dòng đời Em như chim nhỏ bên trời Chỉ nghe tiếng hót trên vời vợi cao Thoảng trong gió gợi xôn xao Nhịp tim rụng xuống muôn màu áo bay Em - men rượu ướp hồn say Chân dong duỗi những đọa đày thân anh Lệ trào nhen nhúm chảy quanh Nghẹn dòng đau nhớ mộng lành ngu ngơ Anh đi trong cõi bơ vơ Môi cười răng hở hồn ngờ nghệch đau Em là ai, em ở đâu? Liêu xiêu bước nặng đêm thâu lạnh lùng! Xin anh sâu thẳm đáy lòng Đừng tìm em giữa muôn trùng xót xa... Hoa Thy Binh

ĐẾN VỚI CỬA LÒ <br> Chử Văn Hòa

ĐẾN VỚI CỬA LÒ
Chử Văn Hòa

Muốn đổi gió nên đi du lịch Đến Cửa Lò vui thích lắm cơ Một vùng biển đẹp mộng mơ Rì rào sóng vỗ ôm bờ cát yêu Hoàng hôn xuống biển chiều đẹp lắm Từng đoàn người xuống tắm vui sao Những lời mời gọi ngọt ngào Long lanh ánh nước dạt dào thân thương Cửa Lò đẹp trên đường đi tới Vùng biển yêu chờ đợi người dân Hãy về đây chỉ một lần Thăm quan nghỉ mát dưỡng thân sức mình Đêm rực rỡ lung linh huyền ảo Từng tốp người đi dạo thanh nhàn Tình yêu với biển chứa chan Mùa hè biển gọi dâng tràn tiếng yêu

SỰ CHIA SẺ GẮN BÓ GIỮA CHA MẸ VÀ CON CÁI <br> Đặng Hiên

SỰ CHIA SẺ GẮN BÓ GIỮA CHA MẸ VÀ CON CÁI
Đặng Hiên

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ. Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha” Ai sống trong đời lại không được cha mẹ sinh ra? Có mấy ai lớn lên, mà không nhờ ơn mẹ cha dưỡng dục? Có thể nói, công ơn sinh thành nuôi dưỡng của mẹ cha không gì so sánh được. Đặc biệt, trong văn hóa của người phương Đông, mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái có sự gắn bó và khăn khít. Nhưng theo dòng chảy của cuộc đời, sự du nhập mới mẻ của tư tưởng văn hóa phương Tây thì mối liên kết giữa cha mẹ và con cái đang ngày càng độc lập và tách biệt hơn.

GỬI TRÒ <br> Đặng Hiên

GỬI TRÒ
Đặng Hiên

Sao gặp nhau, rồi cứ phải chia tay? Con tàu đến, rồi đi nhanh quá đỗi Sân ga cô đơn, tự mình không hiểu nổi Năm tháng vơi đầy… nỗi nhớ, niềm thương. Ngày lại ngày, sách vở tới trường Vui trong niềm vui của học trò nhỏ Như sống lại những phút giây kỉ niệm Của một thời trung học phổ thông Có tiết học, Trò cũ nhớ không Cả Thầy, Trò gửi hồn qua cửa sổ Đều mơ mộng về cánh đồng hoa cỏ Khi nói về “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” Có những tiết học trôi vuột thật nhanh Thấy thời gian chạy vèo qua cửa sổ Khi Thầy nhắc “Vội vàng”, một phút Dặn Trò rằng: Sống để yêu thương Và dặn trò hãy biết vấn vương Biết xót thương mảnh đời “Chị Dậu” Biết trân trọng tấm lòng “Lão Hạc” Biết cảm thông Người đàn bà trên “Chiếc thuyền ngoài xa”… Dẫu biết rằng biển rộng bao la Cả Thầy, Trò đều chỉ là cát bể Nhưng hãy gắng thật nhiều khi có thể Bởi: Ta sinh ra chỉ một lần! GV. ĐẶNG HIÊN

NGÀY XƯA ĐI HỌC ĐI THI <br> Nguyễn Đình Đại

NGÀY XƯA ĐI HỌC ĐI THI
Nguyễn Đình Đại

"Nho" là "Học trò" nên đạo Nho là "Đạo của người có học". Người trí thức thời phong kiến còn được gọi là Sĩ, đứng đầu tứ dân (Sĩ - Nông - Công - Thương). Do thầy Khổng Tử (551 tcn - 479 tcn) sáng lập nên đạo Nho còn được gọi là đạo Khổng. Khổng Tử đề ra việc thi cử nên chữ Hán cũng được gọi là chữ Nho. Nho học du nhập vào nước ta kể từ thời Bắc thuộc chứ thời Hùng Vương chưa có. Việc đi học ngày xưa không bị hạn chế nhưng muốn được làm "học sinh" không phải dễ. Đầu tiên ông thầy giáo phải nộp danh sách các "khóa sinh" (những trò đủ khả năng thi) lên cho quan huyện sở tại duyệt gọi là thi khảo khóa ở huyện (thường thi Ám tả tức Chánh tả). Được quan huyện duyệt rồi, khóa sinh mới thành "học sinh" là người được phép thi Hương lần này. Chưa đi thi, học sinh đã được gia đình và dân làng miễn cho làm mọi công việc nặng nhọc nên mới có câu "thư sinh trói gà không chặt", thậm chí "vinh dự" được... vợ nuôi: Sáng trăng trải chiếu hai hàng, Bên anh đọc sách bên nàng quay tơ. Nhưng ca dao cũng có câu chê bai họ rằng: Ai ơi đừng lấy học trò, Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm. Ngày xưa ba năm mới có một khoa thi gồm thi Hương, thi Hội và thi Đình. Cả nước có vài ngàn người đi thi, đỗ chỉ được vài chục (khoảng một phần trăm). Thi Hương được tổ chức ở một số tỉnh và gồm bốn "kỳ" (hay "trường"), trúng kỳ trước mới được vào kỳ sau.

Duy Tan Tuyen Sinh 2018