Sáng tác - Doanh Trí

Tôi Viết

MẸ - MẶT TRỜI RIÊNG CON <br> Nguyễn Thủy Tiên

MẸ - MẶT TRỜI RIÊNG CON
Nguyễn Thủy Tiên

Thêm một lần con nức nở khi đau Mẹ hiền hỡi đừng khóc theo con nữa Phút cần mẫn, giây giữ gìn lời hứa Đau cuống cuồng con thành đứa trẻ hư. Tít đằng xa mưa sấm chớp gầm gừ Trong lòng Mẹ lịm hai miền may rủi Trong vô thức vẳng bên tai người gọi Con ổn mà nhưng chẳng thốt nên câu. Trời lập đông kìa cảnh vật rũ sầu Con có Mẹ suốt đêm thâu nồng ấm Phải làm sao thoát ra vòng luẩn quẩn? Đau - hết đau chấp vấn sự kiên cường. Thương Mẹ hiền tóc phảng phất màu sương Cầu con khỏe đêm từng đêm thức trắng Ngắm con cười! Người vơi dần gánh nặng Mẹ! Mặt trời nung chí nguyện bay xa.

DỐI LÒNG ...<br> Lê Vân

DỐI LÒNG ...
Lê Vân

"Thôi đành ru lòng mình vậy" "Vờ như mùa đông đã về " (*) Trời Sài Gòn hôm nay se se lạnh, Ngỡ như mùa đông đang tràn về ... Vệt nắng cuối cùng tan trước ngõ Vướng vít lòng ai nỗi tái tê. Trời Sài Gòn hôm nay mưa nhiều ghê! Gió lạnh theo em nẻo đường về. Bước chân chậm chậm, hiu hiu lặng ... Mưa dầm gió dãi cuốn lê thê ... Dường như mùa đông đang tràn về ... Sài Gòn mưa lạnh, nhớ tình quê ... Lá vàng rơi rụng vương cuối lối ... Tự dối lòng ta: đông đã về ! ---------- (*Trích : Nỗi nhớ mùa đông - Phú Quang) Lê Vân

VỀ BẰNG BỘ VIẾNG MỘ CÁC ANH  <br> Chử Văn Hoà

VỀ BẰNG BỘ VIẾNG MỘ CÁC ANH
Chử Văn Hoà

Về Bằng Bộ tháng mười hai lạnh giá Cao Thắng bây giờ đep quá phải không anh Trận địa ngày xưa giờ đã trở thành Nơi kỷ niệm mà các anh yên nghỉ Tôi tiếp bước các anh người đồng chí Đánh giặc giữ quê chân lý sáng ngời Các anh về đây, quê ở mọi nơi Đến Bằng Bộ giữ bầu trời yên nhé Xe điều khiển mọi người đều còn trẻ Điếu thuốc hút chung chia sẻ tâm tư Màn huỳnh quang cánh sóng đánh kẻ thù Cuộc chiến đấu cho dù còn ác liệt Ngồi trong xe các anh bao tâm huyết Sam 2 đang chuẩn bị diệt giặc trời Nhưng bom kia của giặc đã trúng nơi Các anh hy sinh khi đời còn trẻ Số 13 định mệnh nào có lẽ Anh nằm đây gió nhẹ thổi hát ru Trận đánh vẻ vang chiến thắng kẻ thù Năm mươi năm thiên thu trên đất mẹ Chúng tôi về đây bước chân nhè nhẹ Nén hương thơm lặng lẽ thấy anh cười Các anh nằm đây sống mãi tuổi hai mươi Cho đất nước muôn đời tri ân nhớ

THƯƠNG GẦN…GỌI NHỚ XA XĂM  <br> Nguyễn Minh Tuấn

THƯƠNG GẦN…GỌI NHỚ XA XĂM
Nguyễn Minh Tuấn

Mưa đem thương nhớ về làng Nắng dìu, thương nhớ xa ngàn bước chân Cánh đồng, bươn chải phù vân Dòng sông bến nước, nợ nần hồn quê… Đường làng, bịn rịn câu thề Bước chân thôn xóm, đi về gió sương Dại khôn chén nước tỏ tường Tình làng chã mắm, chĩnh tương đậm đà. Bão dông cong uốn cành đa Câu chèo điệu ví, la đà trúc mai Dập dìu chị Cả anh Hai Đón xuân đầu ngõ, nắng gài tóc mây… Hoa cau trắng xóa hương đầy Rủ hồn trầu thắm, leo cây ái tình… Yêu quê dẫu trả đời mình Làng quê, mãi nợ, nghĩa tình triệu năm… Thương gần… Gọi nhớ xa xăm Đừng quên cái thuở ta nằm mẹ ru Cánh cò theo gió thiên thu… Mang nguồn ánh sáng đến từ ban sơ… MINH TUẤN

KÝ ỨC <br>  Mimosa Tím

KÝ ỨC
Mimosa Tím

Có thể ngày nào đó chuyện đôi mình sẽ thành ký ức Chuyện hôm nay chỉ là dĩ vãng xa mờ Có gì lạ đâu mặt trời mọc lên rồi phải lặn Chuyện chúng mình cũng sẽ vậy mà thôi Chuyện chúng mình cũng như bao chuyện ở trên đời Như nắng rồi mưa, như bình yên rồi giông bão Như tươi cười... rồi héo úa thế thôi Chẳng có gì lạ... không có gì xa lạ Hoa nở rồi tàn, mây đến rồi tan Vòng tay ôm chặt, rồi cũng có ngày buông bỏ Biết thế rồi thì sẽ bình yên Không lo lắng, không sống đời vội vã Nếu mai này đường đời trăm ngã Cũng ấm lòng những giây phút cho nhau Dẫu gió mưa, bão tố thét gào Vẫn ấm áp trong trái tim rộn rã Có thể... một ngày ta sống bằng ký ức Bằng âm vang của nhịp thở thanh xuân Bằng con tim khao khát không ngừng Bằng ký ức của hai người nông nổi... TỐNG THU NGÂN

ĐI QUA YÊU ĐƯƠNG CÒN LẠI GÌ   <br> Phạm Tuyết Hạnh

ĐI QUA YÊU ĐƯƠNG CÒN LẠI GÌ
Phạm Tuyết Hạnh

Ngày em đi về phía anh cỏ ngát xanh một màu tươi mới bầu trời cao vời vợi nắng trong veo như mắt biếc em cười. Ngày anh đi về phía em đời như trẻ lại đôi mươi Trái tim yêu biết vì người trở ấm Mái tóc điểm một phần mưa nắng cũng vì em mà thắm lại màu xanh. Cuộc sống vợ chồng trẻ sang trang Khi gánh thêm khó khăn gạo, tiền, cơm, áo Cả sóng ngầm, giông bão Chờ chực cuốn phăng những mơ ước dài lâu. Mải miết hành trình trong, đục, nông, sâu Mệt mỏi, chán chường bể dâu phận số Qua bao mùa lá đổ Điều duy nhất chúng ta gắn hàn vì những đứa con Thời gian kéo chúng ta cùng nhau già đi sau những năm tháng vướng bận lo toan Lưng bắt đầu còng Đôi chân bắt đầu thấy mỏi Đôi bàn tay run run dắt dìu nhau sớm tối Được mất bỏ buông bình lặng ngẫm đời. Đi qua yêu đương tuổi trẻ chúng ta còn gì? còn chữ "nghĩa" gắn đôi. Dã Quỳ

MÙA ĐÔNG CỦA BÉ  <br> Nguyễn Thị Thuận

MÙA ĐÔNG CỦA BÉ
Nguyễn Thị Thuận

Em cút côi giữa dòng đời nghiệt ngã Không người thân đói lả mấy hôm rồi Áo rách vai, chân mỏi bước rã rời Cùng chúng bạn gọi mời tờ vé số Bao nhiêu tuổi mà em đây đã đổ Giọt mồ hôi lo cho tấm thân gầy Giữa mùa đông giá rét tháng năm dài Rồi bương trải kiếm vài đồng bạc lẻ Má ra đi tuổi đời còn rất trẻ Bố bỏ em cùng kẻ mới nên duyên Tình cha mẹ và con trẻ chao nghiêng Đêm em mộng lệ viền quanh mi mắt Mùa đông lạnh gió từng cơn thổi hắt Trái tim non réo rắt giật liên hồi Mơ một lần nghe tiếng gọi: "con ơi" Vòng tay ấm một thời mẹ ru ngủ Được vuốt ve trong ấm nồng thỉ thủ Cha mẹ về đầy đủ ở bên em Một gia đình có chăn ấm nệm êm Điều mơ ước hằng đêm em mị mộng Em tôi hỡi đắng lòng sao cuộc sống Nguyện cầu cho đông giá rét qua mau Tiếp cho em thêm sức khoẻ dồi dào Chân vững bước lệ ngưng trào khóe mắt Chân trời mới tương lai phía trước mặt Cố lên em hãy giữ chặt niềm tin Từng bước một hướng tới ánh bình minh Và nơi đó đời mình thêm tươi đẹp..... Hình minh họa (nguồn internet)

KÍNH TẶNG NHỮNG NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ <br> Nguyễn Minh Hồng

KÍNH TẶNG NHỮNG NGƯỜI LÍNH CỤ HỒ
Nguyễn Minh Hồng

Kính tặng các anh - Những người lính Cụ Hồ Quân đội nhân dân, vì nhân dân tất cả Đất nước mình đã bao lần giặc dã Gác lại giấc mơ đời, bồng súng các anh đi Gửi lại mộng mơ về cuộc sống diệu kỳ Tạm biệt quê hương với muôn vàn nỗi nhớ Tạm biệt người yêu, trang thơ tình mới mở Anh lên đường theo tiếng gọi non sông Tuổi trẻ các anh gắn chặt với cánh rừng Nơi muỗi, vắt, dòng suối khô, gió hú... Nơi máy bay thù ngày đêm gầm rú Đạn xới, bom cày, máu đổ, thịt rơi Nơi thiếu nhiều hạnh phúc với niềm vui Chỉ đầy ắp một mối tình đồng đội Và dòng máu Lạc Hồng, tiếng quê hương vẫy gọi Giục lòng trai trả nợ nước, thù nhà... Nhưng chí làm trai, vì Nước quyết xông pha Trước nguy hiểm quyết không lùi một bước Lớp lớp các anh đã quên thân vì Nước Đánh tan mọi kẻ thù dành Độc lập Tự do Gìn giữ non sông, gìn giữ cõi bờ Cho ta có ngày nay vui hạnh phúc Máu các anh thấm sâu từng tấc đất Tô thắm màu Cờ Tổ quốc vinh quang Nhưng ngoại bang còn ôm mộng xâm lăng Còn lăm le bao mưu đồ đen tối Nơi Tiền tiêu, nhiệm vụ còn đang đợi Anh lại vẫn canh trời, canh giữ đất quê hương Rồi bão, lũ, thiên tai đe dọa chốn đời thường Các anh lại cùng nhân dân chống chọi ... Quân đội nhân dân - Ôi thân thương tiếng gọi Dù nói bao điều đâu kể xiết công anh./.

NẮNG MƯA Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ <br> Đoàn Nho

NẮNG MƯA Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ
Đoàn Nho

Nắng bên em ấm tình đầu nỗi nhớ. Gió thì thào nhắc nhở đợi chờ xưa. Mùa khô rồi hiếm lắm những giọt mưa. Để mà ướt sợi thương hoài xa ngái. Rét bên anh buổi chiều đông lạnh mãi. Hạt mưa chiều giá buốt góc phố quê. Nửa sợi thương treo lên đầu nỗi nhớ. Gió đìu hưu heo hắt chốn đợi xưa. Ở bên em nắng ấm vẫn có thừa. Ở bên anh rét lạnh lùng tê tái. Ở bên em gió mùa này thoải mái. Ở nơi anh gió buốt cứng bàn tay. Rét ngọt ngào anh nói để em say. Còn nắng hồng em gửi nơi anh đợi. Kéo sợi thương từ bên em đưa tới. Mang sợi nhớ về nơi ấy anh trao. Buổi chiều đông gửi em rét ngọt ngào. Mong nắng hồng quà nơi em gửi tặng. Góc phố quê một mình ai trầm lặng. Nhớ một lần lỗi hẹn, buổi chia tay...

LIỆT SĨ VÔ DANH ! <br> Đoàn Hữu Thuấn

LIỆT SĨ VÔ DANH !
Đoàn Hữu Thuấn

Anh nằm đó Giữa cao nguyên đá. Xứ Đồng Văn chót vót cổng trời. Khắp bốn bề, Toàn đá ... chơi vơi. Anh nắm đó ... lắng nghe gió thổi… Quân xâm lược, Tràn qua biên giới. Gieo đau thương cho nước Việt mình. Khắp vùng biên, Chết chóc điêu linh. Anh cầm súng quên mình chống giặc. Là người dân, Bình thường chất phác. Quen cuốc cày trồng lúa trồng khoai... Lửa đao binh, Lan đến đất này... Anh buộc lòng ...đổi cày thay súng. Anh nằm lại, Khi im tiếng súng. Lũ giặc thù phải cuốn xéo đi..! Anh mỉm cười, Nhắm mắt ... ra đi... Anh trở về vòng tay … đất Mẹ..! Tôi bên Anh... Thì thầm khe khẽ... Hãy an lòng yên nghỉ nhé Anh..! DÂN TỘC MÌNH SẼ MÃI TRƯỜNG SINH NƯỚC NON VIỆT MÃI CỦA DÂN TỘC VIỆT !

Duy Tan Tuyen Sinh 2017