XUÂN VỀ Nguyễn Quang Liên - Doanh Trí

XUÂN VỀ
Nguyễn Quang Liên

Mưa phùn giăng nhẹ mơn man
Đào, mai hoa nở, ngập tràn sắc hương
Đàn chim ríu rít quanh vườn
Xuân về rực rỡ, dập dờn bướm bay.

Lộc non nhú nở trên cây
Trời xanh ấm áp, trải đầy nắng xuân
Từ trong sâu thẳm thì thầm
Em đang xao xuyến, bâng khuâng tơ lòng.

Nụ hôn trinh nữ chờ mong
Trao nhau ngây ngất, phập phồng tim rung
Đôi môi đỏ thắm thơm nồng
Vân vê tà áo, sáng trong nụ cười.

Ngại ngùng, em đứng bên tôi
Khúc du ca với những lời yêu thương./.

NGUYỄN QUANG LIÊN

 

Duy Tan Tuyen Sinh 2018

Tin liên quan

ASEAN và Singapore

ASEAN và Singapore

Singapore là quốc gia đô thị hóa cao độ, chỉ còn lại ít thảm thực vật nguyên sinh. Lãnh thổ của Singapore liên tục mở rộng thông qua hoạt động cải tạo đất. *Singapore là một trong các trung tâm thương mại lớn của thế giới, với vị thế trung tâm tài chính lớn thứ tư và là một trong năm cảng bận rộn nhất. Nền kinh tế mang tính toàn cầu và đa dạng của Singapore phụ thuộc nhiều vào mậu dịch, đặc biệt là chế tạo công nghệ cao.

LÁ DIÊU BÔNG <br> Hoàng Cầm 1959

LÁ DIÊU BÔNG
Hoàng Cầm 1959

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng, Chị thẩn thơ đi tìm. Đồng chiều, Cuống rạ... Chị bảo, Đứa nào tìm được lá diêu bông, Từ nay ta gọi là chồng. Hai ngày em tìm thấy lá, Chị chau mày, Đâu phải lá diêu bông! Mùa đông sau em tìm thấy lá, Chị lắc đầu, Trông nắng vãn bên sông... Ngày cưới chị, Em tìm thấy lá, Chị cười xe chỉ ấm trôn kim. Chị ba con, Em tìm thấy lá, Xòe tay phủ mặt chị không nhìn. Từ thuở ấy, Em cầm chiếc lá, Đi đầu non cuối bể. Gió quê vi vút gọi: "Diêu bông hỡi, Ới diêu bông… " LỜI BÀN Nguyễn Đình Đại Chị là cô gái Bắc Ninh mặc váy đã biết... "buông chùng cửa võng" trong cái buổi chiều đốt đồng của mùa đông năm ấy hẳn đang có những ước mơ thầm kín của tuổi dậy thì: Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng, Chị thẩn thơ đi tìm. Đồng chiều, Cuống rạ... Vậy nên khi nghe đứa bé chăn trâu hỏi chị tìm gì, chị liền trả lời ngay: Chị bảo, Đứa nào tìm được lá diêu bông, Từ nay ta gọi là chồng. Cái mùi rơm rạ trong không gian mênh mông có lẽ gợi tình như tình yêu non nước khiến thằng bé... "phải lòng" chị khi chị thật tinh nghịch trả lời câu hỏi của nó. Không biết chị đùa vì làm gì có "lá diêu bông", thằng bé nghe xong câu ấy thấy người mình… lớn hẳn lên! Thứ lá chưa từng nghe tên bao giờ nên nó chỉ cần đi tìm chiếc lá nào lạ nhất đối với nó là được: Hai ngày em tìm thấy lá, Chị chau mày, Đâu phải lá diêu bông! Chị "chau mày" bởi ngạc nhiên quá, ai ngờ... Nhưng thằng bé đã "điên" vì yêu chị mất rồi: Mùa đông sau em tìm thấy lá, Chị lắc đầu, Trông nắng vãn bên sông... Chị chỉ lắc đầu chứ không quan tâm bởi mùa đông này chị đã biết "trông nắng vãn bên sông" tức là chị đã biết nhớ nhung ai đó không phải là... "bé điên" của chị: Ngày cưới chị, Em tìm thấy lá, Chị cười xe chỉ ấm trôn kim. Chị cười tròn đầy như vậy (xe chỉ ấm trôn kim) là chị đang hạnh phúc lắm và đâu cần biết đến nỗi đau của nó. Sáu năm sau nó lên mười bảy tuổi thì chị đã ba con. Chị đã thấy tình yêu bây giờ chán ngắt, nhất là nghe đâu chồng chị không chung thủy: Chị ba con, Em tìm thấy lá, Xòe tay phủ mặt chị không nhìn. Chị đành an phận, nó đành: Từ thuở ấy, Em cầm chiếc lá, Đi đầu non cuối bể. Gió quê vi vút gọi: "Diêu bông hỡi, Ới diêu bông… "

VU VƠ ... <br> Lê Vân

VU VƠ ...
Lê Vân

Biết làm sao ? Năm - tháng cứ vơi dần ! ... Thao thức mãi ... Bâng khuâng ... chiều ... vẫy gọi .... Phố trở mình Và mùa hè đã tới Phượng thắp lửa rồi ! Dòng đời vẫn đang trôi ... Thời gian ơi Hãy chậm chậm chút thôi... Nhanh làm chi ? Đã gần cuối đường rồi ... .... Bao cay đắng ngọt bùi tô mái tóc ... Nét buồn-vui cũng hằn nơi khoé mắt Hoàng hôn tàn trên gương mặt phôi phai ... ... Và trời hồng vẫn nồng nàn trong mỗi sớm mai ...

TÔI TẶNG CHO NGƯỜI <br> Tống Thu Ngân

TÔI TẶNG CHO NGƯỜI
Tống Thu Ngân

Tôi tặng cho người hay cho tôi Những bông hoa rất thật ở trên đời Hoa huệ, hoa hồng hay cẩm chướng Cũng một tâm tình, cũng vậy thôi Tôi tặng cho người hay tôi cho tôi Những bông hoa đẹp... ấm tình người Bông hoa biết nói và hờn giận Hoa đẹp nghiêng nghiêng với cuộc đời Sáng nay hoa cúc cũng buồn thiu Hoa ngâu thôi cũng đã tiêu điều Hoa của lòng ta đà khô héo Ta xếp vào lòng đóa hoa yêu Ngày mai hoa sẽ nở rất nhiều Lộc Vừng bung nụ rất đáng yêu Tình ta thôi đã... thôi đừng nữa Hãy để hoa rơi theo gió chiều Tôi tặng cho đời đóa hoa yêu Hồng hồng, tím tím giấc cô liêu Đóa hoa nhung nhớ không còn nữa Ta hái tặng người nhớ xiêu điêu Tôi tặng cho người hay cho tôi Rừng hoa tươi đẹp của cuộc đời Gom cả bình minh vào trong nắng Tôi tặng cho đời... cả tình tôi... TỐNG THU NGÂN _ 709

TÂY BẮC <br> Nguyễn Quang Liên

TÂY BẮC
Nguyễn Quang Liên

Núi rừng vừa thức dậy Bản làng trải bình minh Bao trùm cả màu xanh Mây lượn quanh theo gió. Bên bếp nhà sàn gỗ Ánh lửa đỏ lập lòe Trên ngọn cao rặng tre Rộn ràng chim ca hót. Ở dưới chân ngọn thác Tiếng nước bạc rì rầm Sườn đồi trắng hoa ban Đang mơn man vẫy gọi. Mặt trời lên khỏi núi Ánh nắng rọi muôn nơi Em gái Thái lên đồi Trên đầu khăn piêu quấn. Bờ suối, lau bay phấn Nương rẫy sắn vươn cao Cơn gió thổi lao xao

QUYẾT CHÍ <br> Ngọc Bùi

QUYẾT CHÍ
Ngọc Bùi

Việt Nam nhuộm đỏ cờ đào Cha ông ngã xuống cuộn trào biển đông Cũng là con cháu lạc hồng Đất trời non nước dòng sông bao đời Đảo xa máu thị ngoài khơi Ngoại bang nhòm ngó vùng trời nước non Một lòng chung thủy sắt son Vững vàng bảo vệ vẹn tròn quê hương Bao đời còn đó thân thương Dựng xây đất nước con đường đi lên Xin người ghi nhớ không quên Anh hùng nằm đó khắp miền giang sơn Biết bao đau khổ giận hờn Chủ quyền lãnh thổ từng cơn bão bùng Mọi người quyết chí giữ chung Giang sơn hải đảo vùng trời nước ta