XUÂN VỀ Nguyễn Quang Liên - Doanh Trí

XUÂN VỀ
Nguyễn Quang Liên

Mưa phùn giăng nhẹ mơn man
Đào, mai hoa nở, ngập tràn sắc hương
Đàn chim ríu rít quanh vườn
Xuân về rực rỡ, dập dờn bướm bay.

Lộc non nhú nở trên cây
Trời xanh ấm áp, trải đầy nắng xuân
Từ trong sâu thẳm thì thầm
Em đang xao xuyến, bâng khuâng tơ lòng.

Nụ hôn trinh nữ chờ mong
Trao nhau ngây ngất, phập phồng tim rung
Đôi môi đỏ thắm thơm nồng
Vân vê tà áo, sáng trong nụ cười.

Ngại ngùng, em đứng bên tôi
Khúc du ca với những lời yêu thương./.

NGUYỄN QUANG LIÊN

 

Duy Tan Tuyen Sinh 2018

Tin liên quan

YÊU THƯƠNG NHAU THÔI  ĐỪNG ĐỢI LÚC TA GIÀ <br> Phạm Tuyết Hạnh

YÊU THƯƠNG NHAU THÔI ĐỪNG ĐỢI LÚC TA GIÀ
Phạm Tuyết Hạnh

Rồi một ngày chúng mình sẽ già Môi em phai, tóc hoa râm bàn tay đồi mồi vết nhăn chằn chịt Trái gió trở trời xương khớp đau âm ỉ Chậm chạp từng bước chân, lẩn thẩn chuyện nhớ quên. Lưng anh khòm nhiều sau bao ngày cơ cực không tên Râu tóc nhuốm sương gió lùa qua kẽ răng vừa rụng Mấp máy, thều thào tiếng "mình ơi" lấp lửng Bấy giờ, có muốn đắp bù cho nhau cũng rệu rã héo hon Rồi một ngày tình yêu theo năm tháng phai mòn Tựa nương chỉ còn sắt son chữ "nghĩa" Ở đời mà anh mấy ai đủ đầy tròn trịa Vĩnh cửu tháng năm, trẻ mãi không già. Gác bớt thói đời phù phiếm xa hoa Mang theo được đâu ngày chúng ta về đất Đem bớt một phần tất bật Đổi lấy yêu thương nhau thôi đừng đợi lúc ta già! Dã Quỳ

ĐẾN VỚI VÙNG CAO <br> Chử Văn Hòa

ĐẾN VỚI VÙNG CAO
Chử Văn Hòa

Anh ước muốn lên vùng cao một bận Cùng em đi ngắm mận nở trắng hoa Nơi thiên nhiên với trời đất giao hòa Đào hồng thắm đôi ta cùng chiêm ngưỡng Nước suối chảy tạo thành ra âm hưởng Đi bên em trọn hướng bước chân quê Gió dịu dàng chim hót rủ nhau về Mùi hương quế đang tràn trề quyến rũ Nhìn cuộc sống vùng cao giờ no đủ Tiếng khèn trai quyến rũ gái Đồng văn Chợ tình Khâu vai bao nỗi nhọc nhằn Song tất cả khó khăn đều qua được Các dân tộc vùng cao cùng cả nước Mùa xuân này mong ước cuộc sống vui Vì tương lai vững bước tiến không lùi Tình thân ái ngọt bùi luôn chia sẻ Anh sẽ đến với em ngày xuân nhé Cùng ném còn vui vẻ tết đoàn viên Em yêu ơi ! rất đẹp lại dịu hiền Như nàng tiên trong một miền cổ tích Đến quê em vùng cao anh rất thích Về với rừng tĩnh mịch tuyệt vời sao Ruộng bậc thang cảnh đẹp rất tự hào Cô gái bản đưa anh vào giấc mộng Chử Văn Hoà

TUẦN TRA NGÀY CUỐI NĂM <br> Anh Tài Nguyên

TUẦN TRA NGÀY CUỐI NĂM
Anh Tài Nguyên

Ngày cuối năm ôi những người lính biên cương Giữa núi rừng đại ngàn đang vào mùa thay lá Trong giá rét của mùa đông lại hành quân hối hả Bước chân quen qua bao suối bao ghềnh... Vẫn hồn nhiên trong những phút dừng chân Ngắt cánh hoa rừng gửi theo dòng suối Mắt mơ màng đặt tay lên trái tim bổi hổi Hoa hãy trôi về dưới ấy cuối dòng sông Dưới ấy bây giờ đang đợt rét cuối đông Thương em gái bước vào mùa gieo sạ Ngày lội bùn đêm về bao vất vả Lại quay tơ dệt lụa suốt canh thâu Em yêu ơi, Biên giới vẫn xanh màu Cờ vẫn thắm nơi tiền tiêu Tổ Quốc Súng chắc tay ngày đêm anh canh gác Giữ bình yên từng tấc đất cha ông Ngày cuối năm này dưới ấy có vui không Chắc phố thị giăng đèn hoa rực rỡ Đêm giao thừa pháo hoa, ôi lại nổ Ước bây giờ cùng sánh bước bên em Chỉ ước thôi, nhưng anh cũng đã quen Những cung đường đang chờ anh phía trước Qua cánh rừng này là đường biên cột mốc Giao thừa không có anh, em nhé hãy vui lên .. Đêm 31/12/2018 Anh Tai Nguyen

XUÂN VỀ <br> Mạc Tường Vi

XUÂN VỀ
Mạc Tường Vi

Xuân về gắng nở nụ cười tươi Mắt biếc long lanh dõi cuối trời Ngày đến vườn hoang sầu tủi rụng Đêm về gác vắng lệ tuôn rơi Âm thầm tấc dạ nghe buôn buốt Lặng lẽ ngăn tim gió bời bời Độc bước hoang vu đời quạnh quẽ Vui buồn gắng gượng với lòng thôi! Mạc Tương Vi

XIN LỖI EM <br> Nguyễn Hữu

XIN LỖI EM
Nguyễn Hữu

Anh tìm về sau chuỗi mệt mỏi dài Nơi chốn cũ lâu rồi chưa quay lại Nơi có một tình yêu từng kết trái Xanh và non - ai lỡ hái thật buồn... Anh bỏ đi, chưa hiểu rõ ngọn nguồn Ôm uất hận dồn nhiều năm cộng lại Anh cứ ôm, cứ hận và đi mãi Mặc em chờ trong hoang hoải cô đơn... Cái lạnh đông cứ níu kéo dỗi hờn Sao năm xưa không chịu nghe giải thích Để năm xưa tự tạo ra bi kịch Hai người đau, đau đến tận bây giờ... Em gạt lệ rồi viết tiếp giấc mơ Gia đình nhỏ, tiếng trẻ thơ gọi mẹ Anh gượng cười chỉ có mình cô lẻ Thật đáng đời! có lẽ phải thế thôi... Sống tự ti nên lo đứng lo ngồi Bị động chạm lại phạm thành nông nổi Suy diễn nhiều - kết tội em thay đổi Buồn cười hầy... cười rớt lệ thật đau... Xin lỗi em! không thể chung nhịp cầu Sưởi cho nhau những ngày trời đông lạnh Chúc em vui, trẻ trung và khỏe mạnh Anh tìm về, tủi chạnh biết vơi đi... Nguyễn Hữu

TƯỞNG RẰNG… <br> Nguyễn Hữu

TƯỞNG RẰNG…
Nguyễn Hữu

Tưởng rằng xuân vửa về đây Rót cho ly tửu mới hay chửa về Tưởng rằng ngày nắng nhiêu khê Quàng tay nựng giấc ngủ mê mặt trời Tưởng rằng đêm vửa qua đời Ba hồn bay vía khản lời gọi đêm Tưởng rằng mai nhớ nay quên Đồng hồ bỏ cót cho yên thế thời Tưởng rằng mê muội đôi lời Chữa đi chữa lại một đời chửa song Tưởng rằng thơ viết dài dòng Của đâu trải hết nỗi lòng - của đâu.. Nguyên Hữu