VIẾT CHO TUỔI HOA - Cô Trần Thị Tâm - Doanh Trí

VIẾT CHO TUỔI HOA - Cô Trần Thị Tâm

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, vậy mà đã một năm trôi qua tại trường THCS-THPT Duy Tân, một khoảng thời gian chưa phải dài nhưng cũng đủ để tôi hiểu hơn về những điều tốt đẹp từ ngôi trường này. Nơi đây  không chỉ mang đến cho tôi tình cảm chân thành từ đồng nghiệp mà còn là tình yêu, sự tin tưởng của các cô cậu học trò.

    Tôi yêu “ngôi trường nho nhỏ xinh” – như lời ví von đầy hình ảnh của Chủ tịch Nguyễn Thị Sơn, người đã dành nhiều tâm huyết cho sự nghiệp giáo dục trồng người. Trường THCS-THPT Duy Tân nép mình cuối con phố thuộc quận 10 khang trang, nơi khu vực của thành phố đầy năng động. Tuy không cổ kính như nhiều ngôi trường khác nhưng đủ để nâng bước và chắp cánh ước mơ cho bao thế hệ học trò.

Tôi thực sự ấn tượng vào những ngày đầu lên lớp, cảm giác bâng khuâng khó tả, khác với những suy nghĩ trong tôi về mối quan hệ giữa cô – trò, những người vẫn thường xưng là “con” khi giao tiếp, nó càng làm cho khoảng cách giữa chúng tôi thêm gần gũi, ấm áp. Ở cái tuổi siêu quậy “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” ấy đã cho một giáo viên chủ nhiệm như tôi nhiều cung bậc cảm xúc, có vui, có buồn, có thăng hoa trong từng tiết dạy. Điều đó càng làm tôi tò mò, thích thú nên theo thời gian tôi không chỉ là giáo viên mà còn là nhà tư vấn, người bạn, người mẹ trong đời sống của các “con”. Trong số đó, có lẽ dấu ấn đậm nhất trong lòng tôi là trường hợp em Nguyễn Xuân Cường.Những ngày đầu năm học Cường rất ghét đi học, hỏi ra mới biết em có những ấn tượng không tốt về ngôi trường cũ, lục tìm học bạ của em tôi thấy-  Hạnh Kiểm: trung bình, học lực loại yếu. Em thường xuyên bị bạn bè rủ rê chơi những trờ chơi xấu…, phải mất một thời gian khá dài để tôi kết hợp với gia đình kéo em ra khỏi nhóm bạn xấu, đưa em vào quĩ đạo của hiện tại đó là “Học”.  Một thời gian sau em đã có những chuyển biến tích cực hẳn. Tố chất là một cậu bé thông minh nên Cường không phải quá khó khăn khi nhờ các  giáo viên bộ môn giúp đỡ để lấy lại kiến thức cơ bản.  Em được giáo viên bộ môn chọn thi Olympic môn tiếng anh 30-4 cấp thành phố. Hạnh phúc dường như vỡ oà khi Cường đạt huy chương bạc môn tiếng anh trong kì thi Olympic 30-4, cấp thành phố.

  Cường là minh chứng để tất cả học sinh hiểu rằng “ we can…” tất cả chúng ta đều có thể biến ước mơ thành hiện thực nếu bản thân tự cố gắng với sự giúp đỡ của gia đình, thầy cô thì không gì không thể.

     Trường THCS-THPT Duy Tân là mối lương duyên cho tôi hiểu nhiều vấn đề, đặc biệt và tạo nên cho học sinh và tôi có cảm giác như một đại gia đình lớn.

     Tôi nhớ lắm những ngày hè này…sân trường vắng bóng các em. Nhớ những buổi chiều mưa các em cùng dắt tay nhau đợi bố mẹ tới đón, nhớ những ngày nắng các em tung tăng chơi đùa ở sảnh trường. Có những lúc các em giận dỗi nhau vì những chuyện cỏn con nhưng rồi lại làm hòa cũng thật đơn giản.

     Tuổi hoa luôn là tuổi đẹp đẽ nhất của cuộc đời, các em đừng bao giờ lãng phí nhé. Hãy cố gắng hết mình để đừng nuối tiếc, hãy yêu thương thật nhiều để chúng ta thấy cuộc đời ý nghĩa. Thầy cô sẽ luôn ở đây để lắng nghe các em, và các em hãy luôn nhớ dù mai sau có đi xa thì Duy tân mãi là ngôi nhà đầm ấm chờ đợi các em trở về khi đã trưởng thành!

                                          Cô  Trần Thị Tâm

                                         Tổ trưởng bộ môn Ngữ Văn. Trường THCS-THPT Duy Tân

Duy Tan Tuyen Sinh 2019

Tin liên quan

VIẾT CHO TUỔI HOA - Cô Trần Thị Tâm

VIẾT CHO TUỔI HOA - Cô Trần Thị Tâm

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, vậy mà đã một năm trôi qua tại trường THCS-THPT Duy Tân, một khoảng thời gian chưa phải dài nhưng cũng đủ để tôi hiểu hơn về những điều tốt đẹp từ ngôi trường này. Nơi đây không chỉ mang đến cho tôi tình cảm chân thành từ đồng nghiệp mà còn là tình yêu, sự tin tưởng của các cô cậu học trò.

TUỔI THẦN TIÊN  <br> MinhTuan Nguyen

TUỔI THẦN TIÊN
MinhTuan Nguyen

Tiếng ve thổn thức mùa hè Phượng hồng đỏ má, lắng nghe tình đầu . Xin dòng lưu bút đậm sâu Đừng ghi là bạn, kẻo sầu tiễn đưa. Ngày mai nỗi nhớ dư thừa Vòng quay xe đạp, hết mùa lứa đôi Sân trường hình bóng xa xôi Thời gian cũng chẳng ngừng trôi lớp người. Mộng xanh sao bỗng kém tươi Vần thơ khờ dại, khiến người nổi trôi Áo dài bối rối đi rồi Từ nay ánh mắt, làn môi thẫn thờ. Góc sân, hết đợi hết chờ Chẳng còn trên lớp, tiếng tơ nói cười Bầu trời tháng hạ mãi tươi Đắm mùa day dứt… Lớp người thần tiên . MINH TUẤN.

VỀ VỚI BIỂN <br> Chử văn Hòa

VỀ VỚI BIỂN
Chử văn Hòa

Hôm nay rời đất Thủ đô Về thăm quê của Bác Hồ kính yêu Nghệ An nắng nóng mưa nhiều Cửa Lò biển hát những chiều hè nay Giọng hò ví dặm rất hay Sao thân thương quá đắm say lòng người Làng Sen quê Bác đẹp tươi Cái nôi cách mạng của người Việt ta Vườn sen hồng thắm sắc hoa Hương thơm tỏa ngát bài ca dâng Người Bên dòng Lam mộ Hoàng Mười Bao năm nay vẫn hoa tươi ân tình Cửa Lò buổi sáng bình mình Nắng vàng trải chiếu lung linh sắc màu Nhìn từng đợt sóng vờn nhau Hôn lên bờ cát trước sau dịu dàng Cùng em ngắm biển mơ màng Và cùng đùa sóng rộn ràng mê say Rồi tay trong một vòng tay Cửa Lò biển nhớ những ngày bên em CHỬ VĂN HÒA

THÁNG NĂM HOA PHƯỢNG NỞ  <br> Sedona Thùy Trang

THÁNG NĂM HOA PHƯỢNG NỞ
Sedona Thùy Trang

Tháng Năm hoa phượng nở Đỏ thắm một màu son Có anh chàng nhát gái Vì quá mến cô nàng Nên bấm bụng làm gan Đến nhà vờ mượn vở Để lấy cớ làm quen… Ừ thì cho mượn vở Nhưng đừng hòng làm quen Chỉ vì cô bạn sợ Phượng tàn tình cũng tan Hè xưa hoa phượng đỏ Đỏ thắm cả sân trường Chia tay ngôi trường nhỏ Giữ chút tình vấn vương Hè nay hoa vẫn đỏ Cánh phượng hồng nhớ thương Thương chú ve nho nhỏ Gọi mãi một niềm vương Tháng Năm phượng nở hoa Khơi dậy chút nỗi niềm Một thời trốn với tìm Một thời nay đã xa... Tháng Năm gợi nhớ thương nhiều Kỷ niệm một chiều áo trắng bay bay Kêu ve phượng nở nắng say Trang sách đợi ngày ép cánh phượng thương… THÙY TRANG

PHƯỢNG HỒNG VẪN NỞ  <br> Thuan Nguyen Thi

PHƯỢNG HỒNG VẪN NỞ
Thuan Nguyen Thi

Cánh phượng hồng làm lòng ai bối rối Khi hạ về dẫn lối tiếng ve kêu Giữa phố đông ta lặng lẽ trong chiều Chân bước vội liêu xiêu hoài nỗi nhớ.... Từng kỷ niệm rơi đều theo nhịp thở Giọt tuôn trào luôn đọng ở trong tim Theo tháng năm ta vẫn mãi kiếm tìm Hình bóng cũ bên thềm xưa vọng lại Ở nơi đó con đường hoa nắng trải Em vẫn thường xoãi bước gót chân son Nét vô tư trong trẻo tiếng cười giòn Để ta mãi gởi hồn về nơi nhỏ Phương trời đó cả một màu nhung nhớ Ngọn gió đùa làn tóc xõa bờ vai Nón che nghiêng đôi tà áo buông dài Ta ngơ ngẩn đắm say từ dạo ấy! Mùa phượng nở theo tháng ngày thơ dại Cho yêu thương rộng trải lối đi về Ta - nhọc nhằn bên tình lỡ say mê Em - lơ đễnh nên thề xưa lỗi nhịp Hạ vừa đến, phượng đầu cành có dịp Trổ đầy hoa nở kịp đóa tươi hồng Và trong ta luôn giữ mối tình nồng Tương tư nhớ chất chồng theo năm tháng....! NGUYỄN THỊ THUẬN

CÒN MƠ CÁNH PHƯỢNG HỒNG <br>PhuongLien Nguyen

CÒN MƠ CÁNH PHƯỢNG HỒNG
PhuongLien Nguyen

Chút hương hạ ta mơ giữa mùa thi Ép cánh Phượng lòng thầm thì muốn hỏi Bằng Lăng ơi tím một thời xa nhớ Để khói lam chiều về bơ vơ cánh vạc bay Góc phố buồn mênh mang một vòng tay Mùa Hạ cuối người đó đây cách biệt Mây đưa lối gió thì thầm thương tiễn Sợi nắng vàng miền miên viễn đợi trông Người có về tháng Phượng hồng nữa không Cho má ai thêm sắc hồng mầu nhớ Cho ve sầu thôi không còn nức nở Cho tháng sáu về vời vợi cánh thiên di Mùa Phượng hồng mùa của những chia ly Mùa xa nhớ nâng niu hoài niệm cũ Mùa Bằng Lăng mắt nai buồn góc phố Mùa bâng khuâng bóng nắng đổ mi huyền .... Tháng sáu về... Hạ trắng gợi niềm riêng .... NGUYỄN PHƯƠNG LIÊN