VIẾT CHO KÝ ỨC Trần Thị Quỳnh - Doanh Trí

VIẾT CHO KÝ ỨC
Trần Thị Quỳnh

Có hạt nắng nào rơi nhẹ sáng nay
Hong khô tuổi thơ con một năm nào xa ngái,
Mùa lúa vàng ươm cánh cò chập chờn trên triền đê hoang hoải
Kí ức ngọt ngào còn đọng lại trong giấc mơ con.

Con muốn trở về tuổi thơ với những mong muốn rất đỗi bình thường,
Dung dị như ánh mắt Cha nhìn cánh đồng sau mùa gặt,
Ngọt ngào như lời Mẹ ru con mùa nước lên bên ánh đèn dầu leo lét,
Hiền hòa như miệng bà nội nhai trầu gương mặt hằn dấu vết chân chim.

Cuộc đời con là những tháng ngày mải miết đi tìm
Khi quay đầu nhìn lại quê hương xưa giờ đổi thay nhiều lắm
Ruộng nương xưa thay bằng ao tôm nối hàng thẳng tắp
Ngày con về nén hương tàn thắp trên mộ Nội buồn hiu.

Cho con về được không? Có chuyến xe thời gian nào ghé vào một buổi chiều,
Con quá giang về ngày xưa còn Nội và cánh đồng đầy gió
Để con gửi một lời thì thầm nho nhỏ
Nghe Nội đọc câu vè, kể chuyện về ngày Bác Hai hi sinh.

Con biết là ai cũng phải trải qua một hành trình
Mới biết trân trọng với những gì đã giúp ta khôn lớn
Nhưng chỉ một lần thôi cho con quay về dù trong giấc mơ cũng được
Chạm khẽ những nỗi niềm sâu kín tận tim con.

Và nắng sáng nay không còn đọng lại nỗi buồn...

Trần Thị Quỳnh - Cà Mau

 

Duy Tan Tuyen Sinh 2018

Tin liên quan

ƠN THẦY <br> Đoàn Vương Gia

ƠN THẦY
Đoàn Vương Gia

THỜI còn đi dạy năm xưa, GIAN nan vất vả sớm trưa vì trò. DẪU rằng lương chẳng như giờ . BẠC tiền chẳng thể đâm tờ giấy đâu MÁI trường gắn bó cùng nhau, ĐẦU xanh tóc bạc vui câu thầy trò. TIM hồng tự nguyện thầy lo TRÒ luôn kính trọng, thầy trò đều vui. VẪN còn một chút bồi hồi KHẮC sâu ký ức Thầy tôi, vào lòng. ĐẬM đà trò vẫn hằng trông CÂU "Ơn Thầy giáo phải mong đáp đền ..." ƠN sâu, nghĩa nặng chẳng quên THẦY trò nghĩa trọng, vững bền cùng nhau. THỜI GIAN DẪU BẠC MÁI ĐẦU TIM TRÒ VẪN KHẮC ĐẬM CÂU ƠN THẦY. Đoàn vương gia

GỢI TỪ KÝ ỨC BAN SƠ <br> Mạc Tường Vi

GỢI TỪ KÝ ỨC BAN SƠ
Mạc Tường Vi

Những sợi nắng long lanh ngày em vào lớp một Những hạt mưa ngoan hiền thấm ướt buổi ban mai Trên bục giảng từng ngày bụi phấn bay bay Những trái tim non chứa đầy khát vọng Tuổi thơ nghèo Ngôi trường đơn sơ và em bé bỏng Ấm buổi tan trường sau bóng thầy cô Vươn đói nghèo chắp cánh những ước mơ Theo chuyến đò sang bến bờ ước vọng Phía tương lai yêu bầu trời cao rộng Phía tuổi thơ những sức sống vươn mầm Và những bàn tay vẫn mãi lặng thầm Bao hy sinh ần cần chăm chỉ Bàn tay ấm ươm gì trong mầm trẻ? Để ngần ấy năm lặng lẽ đi qua... Bao mái chèo cũng già Tóc thầy trắng phải chăng là bụi phấn? Thương một đời cần mẫn! Tuổi học trò chìm lắng đã lâu... Sợi nắng long lanh thơ ấu cũng theo nhau Hạt mưa ngoan hiền chìm sâu vào cổ tích Chỉ trí nhớ lăn tròn... ngự trong miền ký ức Tuổi thơ nghèo trôi theo khúc ca dao Tuổi học sinh thương mãi những ngày đầu Xếp thuyền giấy cho em tìm vào xứ sở… Mạc Tường Vi

BỤI PHẤN  <br> Ngọc Bùi

BỤI PHẤN
Ngọc Bùi

Nhớ thời cái thuở học sinh Thầy cô chỉ dạy ân tình năm xưa Không kể ngày nắng hay mưa Truyền giảng kiến thức buổi trưa ngày nào Mong em vươn tới vì sao Công thành danh toại biết bao đường đời Tung bay khắp chốn mọi nơi Dựng xây đất nước những thời sang trang Giọng cô đầm ấm vang vang Bên em ngày tháng sẽ mang theo hoài Trường xưa in bóng hình ai Rơi rơi bụi phấn bay hoài thầy cô NGỌC BÙI - Dapal

TÌM TRONG CHIẾC LÁ THU SA <br> Nguyễn Thị Thuận

TÌM TRONG CHIẾC LÁ THU SA
Nguyễn Thị Thuận

Chiếc lá mùa thu Rơi từ nỗi nhớ Từng cơn gió thổi hững hờ Mặc cho bóng ngã trên bờ mi ngoan Nhẹ nhàng trong nắng Trĩu nặng tim côi Thời gian thắm thoát qua rồi Còn đâu tuổi ngọc bồi hồi luyến thương Chiều vương trên lối Bối rối lòng ai Đường hoa trải gót trang đài Hương thoang thoảng nhẹ vương hoài dáng em Bên thềm trăng sáng Ngời rạng trong ta Tìm trong chiếc lá thu sa Dấu yêu còn mãi như hoa bốn mùa.... Thuan Nguyen Thi

NHẬT KÝ LỚP MỘT <br> Văn Huy Hải

NHẬT KÝ LỚP MỘT
Văn Huy Hải

Gần bảy mươi năm rồi Khi tôi vào lớp một Thầy đến lớp Thấy chúng tôi chân đất Lọ mực tím đầy và bút sắt cầm tay Mùa đông xưa, sao lạnh buốt cả ngày Manh áo mỏng làm sao mà không rét Thầy ái ngại, dìu chúng tôi vào lớp Tay tê cóng run run cầm bút Viết theo thầy những chữ a bê Lớp học xong thầy dẫn chúng tôi về Vì đường đất mưa trơn trẻ con hay té ngã Bao ngày tháng vì chúng tôi thầy chịu bao vất vã Mà chúng tôi có biết gì đâu Để đến nay, tóc đã bạc đầu Vẫn nuối tiếc muốn nói câu công ơn thầy sâu nặng VAN HUY HAI 11 . 2018

LỜI RU HỜI CỦA MẸ <br> Nho Đoàn

LỜI RU HỜI CỦA MẸ
Nho Đoàn

Ầu ơ... Đung đưa một khúc ru hời. Dạt dào lắng đọng những lời quê xa. Bồng bềnh một chút thôi mà. Ngủ đi con nhé vẫn là mẹ ru. Ầu ơ... Cha đi hái trái mù u. Rừng xanh núi thẳm cho dù gió sương. Cha về mẹ nhạt môi hường. Má hồng bớt thắm tình thương vẫn đầy... Ầu ơ... Con ơi... hãy ngủ cho say. Mẹ thương cha... với tháng ngày long đong. Nhớ cha mẹ cất trong lòng. Quê nghèo mẹ giấu đợi mong từng ngày... Ầu ơ... Ngủ ngoan... con ngủ cho say. Giấc mơ của mẹ nặng đầy tình cha. Mẹ ru con... ngủ ơi à. Mai ngày con lớn mẹ là vầng trăng. Ầu ơ... Mong con là cánh chim Bằng. Vượt qua bão tố mẹ hằng trông con. Mai ngày về với nước non. Nghìn trùng cách trở vẫn còn chở che. Nho Đoàn