TIẾNG SÁO ĐÊM Đoàn Hữu Thuấn - Doanh Trí

TIẾNG SÁO ĐÊM
Đoàn Hữu Thuấn

 

Đêm đông tàn, trời phương Nam se lạnh
Nơi bến sông vắng lặng của đồng quê 
Chợt vang lên tiếng sáo trúc đê mê 
Ôi tiếng sáo dắt ta về quê mẹ

Đêm tĩnh mịch tiếng sáo vang trầm bổng
Rất du dương trong khúc nhạc tình buồn 
Như Trương Chi đang thương nhớ Mị Nương 
Bằng khúc nhạc tiếng sáo buồn tê tái

Từng nốt nhạc rất công phu luyến láy 
Sáo ngân nga như xoáy tận đáy lòng
Tiếng sáo đêm như lướt giữa không trung
Như sà xuống vờn mặt sông lay động

Gã thi sĩ nâng lên ly rượu trắng 
Tai lắng nghe từng nốt sáo ngân vang
Mắt lim dim nhìn con sóng mơ màng 
Như chìm nghỉm trong nhạc lòng sâu thẳm

Đêm đã khuya tiếng sáo vừa chợt dứt 
Khách mơ màng bừng tỉnh ngước mắt trông 
Trong ngất ngây tiếng sáo với men nồng 
Một bài thơ cũng vừa xong vần cuối...

 Đoàn Hữu Thuấn

Duy Tan Tuyen Sinh 2018

Tin liên quan

VU VƠ ... <br> Lê Vân

VU VƠ ...
Lê Vân

Biết làm sao ? Năm - tháng cứ vơi dần ! ... Thao thức mãi ... Bâng khuâng ... chiều ... vẫy gọi .... Phố trở mình Và mùa hè đã tới Phượng thắp lửa rồi ! Dòng đời vẫn đang trôi ... Thời gian ơi Hãy chậm chậm chút thôi... Nhanh làm chi ? Đã gần cuối đường rồi ... .... Bao cay đắng ngọt bùi tô mái tóc ... Nét buồn-vui cũng hằn nơi khoé mắt Hoàng hôn tàn trên gương mặt phôi phai ... ... Và trời hồng vẫn nồng nàn trong mỗi sớm mai ...

TÔI TẶNG CHO NGƯỜI <br> Tống Thu Ngân

TÔI TẶNG CHO NGƯỜI
Tống Thu Ngân

Tôi tặng cho người hay cho tôi Những bông hoa rất thật ở trên đời Hoa huệ, hoa hồng hay cẩm chướng Cũng một tâm tình, cũng vậy thôi Tôi tặng cho người hay tôi cho tôi Những bông hoa đẹp... ấm tình người Bông hoa biết nói và hờn giận Hoa đẹp nghiêng nghiêng với cuộc đời Sáng nay hoa cúc cũng buồn thiu Hoa ngâu thôi cũng đã tiêu điều Hoa của lòng ta đà khô héo Ta xếp vào lòng đóa hoa yêu Ngày mai hoa sẽ nở rất nhiều Lộc Vừng bung nụ rất đáng yêu Tình ta thôi đã... thôi đừng nữa Hãy để hoa rơi theo gió chiều Tôi tặng cho đời đóa hoa yêu Hồng hồng, tím tím giấc cô liêu Đóa hoa nhung nhớ không còn nữa Ta hái tặng người nhớ xiêu điêu Tôi tặng cho người hay cho tôi Rừng hoa tươi đẹp của cuộc đời Gom cả bình minh vào trong nắng Tôi tặng cho đời... cả tình tôi... TỐNG THU NGÂN _ 709

TÂY BẮC <br> Nguyễn Quang Liên

TÂY BẮC
Nguyễn Quang Liên

Núi rừng vừa thức dậy Bản làng trải bình minh Bao trùm cả màu xanh Mây lượn quanh theo gió. Bên bếp nhà sàn gỗ Ánh lửa đỏ lập lòe Trên ngọn cao rặng tre Rộn ràng chim ca hót. Ở dưới chân ngọn thác Tiếng nước bạc rì rầm Sườn đồi trắng hoa ban Đang mơn man vẫy gọi. Mặt trời lên khỏi núi Ánh nắng rọi muôn nơi Em gái Thái lên đồi Trên đầu khăn piêu quấn. Bờ suối, lau bay phấn Nương rẫy sắn vươn cao Cơn gió thổi lao xao

QUYẾT CHÍ <br> Ngọc Bùi

QUYẾT CHÍ
Ngọc Bùi

Việt Nam nhuộm đỏ cờ đào Cha ông ngã xuống cuộn trào biển đông Cũng là con cháu lạc hồng Đất trời non nước dòng sông bao đời Đảo xa máu thị ngoài khơi Ngoại bang nhòm ngó vùng trời nước non Một lòng chung thủy sắt son Vững vàng bảo vệ vẹn tròn quê hương Bao đời còn đó thân thương Dựng xây đất nước con đường đi lên Xin người ghi nhớ không quên Anh hùng nằm đó khắp miền giang sơn Biết bao đau khổ giận hờn Chủ quyền lãnh thổ từng cơn bão bùng Mọi người quyết chí giữ chung Giang sơn hải đảo vùng trời nước ta

MÙA CHÔM CHÔM <br>Tống Thu Ngân

MÙA CHÔM CHÔM
Tống Thu Ngân

Mùa chôm chôm ta dắt tay nhau về Mùa chôm chôm anh dắt em về quê Ơi quê ta mùa chôm chôm chín đỏ Má em hồng rựng cả những bờ đê Ơi... mùa chôm chôm em theo anh về quê Về quê anh em thấy rất mê... Bòn bon, măng cụt chôm chôm Thái Mãng cầu, cam quýt hát xàng xê... Ơi... quê anh Bến Tre con nước trong lành Em theo anh trong dạ đã đành Mê... quê anh dừa xanh rợp bóng Hái chôm chôm...em tựa vào lòng anh Ơi... quê anh còn có hàng me Ơi... thương sao anh hát bài vè Chiều nước lớn ta tắm sông rất tuyệt Ơ... quê mình... ngộ lắm những chiếc ghe Chiều chôm chôm anh dắt em qua cầu Lắc lư... lắc lẽo hai mái đâu Tóc mẹ bạc phơ vui cười nói Trồng chôm chôm mẹ cưới... em làm dâu... TỐNG THU NGÂN _ 707

ĐỪNG TÌM EM <br> Hoa Thy Bình

ĐỪNG TÌM EM
Hoa Thy Bình

Anh nói anh đi tìm em Ruột mềm nối khúc êm đềm tương tư Mòn đêm con mắt hao hư Tim cuồng sóng dập dồn như bão về Sài Gòn nắng gió tứ bề Anh tìm em cuối đường về chiều rơi Tình nồng một khối chơi vơi Nỗi đau đớn có tuyệt vời không anh?! Em là gió, em là trăng Khi bay góc phố, khi nằm lả lơi Ngày phiêu bạt chốn mù khơi Đêm chìm đăm đắm rối bời mây hoang Chẳng ưa cái thói buộc ràng Em là một kẻ ngang tàng phiêu rong... Chiều tàn phố rộng người đông Anh tìm giữa chốn mênh mông dòng đời Em như chim nhỏ bên trời Chỉ nghe tiếng hót trên vời vợi cao Thoảng trong gió gợi xôn xao Nhịp tim rụng xuống muôn màu áo bay Em - men rượu ướp hồn say Chân dong duỗi những đọa đày thân anh Lệ trào nhen nhúm chảy quanh Nghẹn dòng đau nhớ mộng lành ngu ngơ Anh đi trong cõi bơ vơ Môi cười răng hở hồn ngờ nghệch đau Em là ai, em ở đâu? Liêu xiêu bước nặng đêm thâu lạnh lùng! Xin anh sâu thẳm đáy lòng Đừng tìm em giữa muôn trùng xót xa... Hoa Thy Binh