QUÂN TỬ - HỒNG NHAN Trí Dũng - Doanh Trí

QUÂN TỬ - HỒNG NHAN
Trí Dũng

Thao thức đêm trường quá canh ba
Hiu hắt phòng côi bóng nhạt nhòa
Thời gian lặng lẽ trôi đi mãi
Buông tiếng thở dài ai nhớ ai.

Nửa trái tim đêm đẫm lệ sầu
Khóc tình ngang trái đời đớn đau
Nửa kia khắc khoải ngày thương nhớ
Trông bóng xa mờ mong dáng hoa

Còn nhớ không em kỷ niệm nào
Trọn niềm hạnh phúc tình đã trao
Trăng thanh soi bóng mình trên bến
Dìu bước em vào chốn Bồng Lai

Hãy ôm chặt em đôi tay này
Gối đầu vai trọn giấc nồng say
Bên anh em thấy bình an lắm
Bao nỗi ưu phiền tan khói mây

Em ngủ say rồi có phải không
Anh ngắm nhìn em nhói trong lòng
Dáng xưa đài cát là hoa gấm
Ai có đâu ngờ nay khác xưa

Mòn mỏi năm canh héo thân Cò
Việc nhà việc nước mình liệu lo 
Bao nhiêu đau khổ đời cay đắng 
Gánh nặng vai gầy em phải mang

Tự hỏi trời cao quá phũ phàng
Gieo đời chi hỡi bao trái ngang
Hồng nhan muôn kiếp thời bạc phận
Quân tử suốt đời cứ gian nan.

Trí Dũng

Duy Tan Tuyen Sinh 2018

Tin liên quan

ƠN THẦY <br> Đoàn Vương Gia

ƠN THẦY
Đoàn Vương Gia

THỜI còn đi dạy năm xưa, GIAN nan vất vả sớm trưa vì trò. DẪU rằng lương chẳng như giờ . BẠC tiền chẳng thể đâm tờ giấy đâu MÁI trường gắn bó cùng nhau, ĐẦU xanh tóc bạc vui câu thầy trò. TIM hồng tự nguyện thầy lo TRÒ luôn kính trọng, thầy trò đều vui. VẪN còn một chút bồi hồi KHẮC sâu ký ức Thầy tôi, vào lòng. ĐẬM đà trò vẫn hằng trông CÂU "Ơn Thầy giáo phải mong đáp đền ..." ƠN sâu, nghĩa nặng chẳng quên THẦY trò nghĩa trọng, vững bền cùng nhau. THỜI GIAN DẪU BẠC MÁI ĐẦU TIM TRÒ VẪN KHẮC ĐẬM CÂU ƠN THẦY. Đoàn vương gia

GỢI TỪ KÝ ỨC BAN SƠ <br> Mạc Tường Vi

GỢI TỪ KÝ ỨC BAN SƠ
Mạc Tường Vi

Những sợi nắng long lanh ngày em vào lớp một Những hạt mưa ngoan hiền thấm ướt buổi ban mai Trên bục giảng từng ngày bụi phấn bay bay Những trái tim non chứa đầy khát vọng Tuổi thơ nghèo Ngôi trường đơn sơ và em bé bỏng Ấm buổi tan trường sau bóng thầy cô Vươn đói nghèo chắp cánh những ước mơ Theo chuyến đò sang bến bờ ước vọng Phía tương lai yêu bầu trời cao rộng Phía tuổi thơ những sức sống vươn mầm Và những bàn tay vẫn mãi lặng thầm Bao hy sinh ần cần chăm chỉ Bàn tay ấm ươm gì trong mầm trẻ? Để ngần ấy năm lặng lẽ đi qua... Bao mái chèo cũng già Tóc thầy trắng phải chăng là bụi phấn? Thương một đời cần mẫn! Tuổi học trò chìm lắng đã lâu... Sợi nắng long lanh thơ ấu cũng theo nhau Hạt mưa ngoan hiền chìm sâu vào cổ tích Chỉ trí nhớ lăn tròn... ngự trong miền ký ức Tuổi thơ nghèo trôi theo khúc ca dao Tuổi học sinh thương mãi những ngày đầu Xếp thuyền giấy cho em tìm vào xứ sở… Mạc Tường Vi

BỤI PHẤN  <br> Ngọc Bùi

BỤI PHẤN
Ngọc Bùi

Nhớ thời cái thuở học sinh Thầy cô chỉ dạy ân tình năm xưa Không kể ngày nắng hay mưa Truyền giảng kiến thức buổi trưa ngày nào Mong em vươn tới vì sao Công thành danh toại biết bao đường đời Tung bay khắp chốn mọi nơi Dựng xây đất nước những thời sang trang Giọng cô đầm ấm vang vang Bên em ngày tháng sẽ mang theo hoài Trường xưa in bóng hình ai Rơi rơi bụi phấn bay hoài thầy cô NGỌC BÙI - Dapal

TÌM TRONG CHIẾC LÁ THU SA <br> Nguyễn Thị Thuận

TÌM TRONG CHIẾC LÁ THU SA
Nguyễn Thị Thuận

Chiếc lá mùa thu Rơi từ nỗi nhớ Từng cơn gió thổi hững hờ Mặc cho bóng ngã trên bờ mi ngoan Nhẹ nhàng trong nắng Trĩu nặng tim côi Thời gian thắm thoát qua rồi Còn đâu tuổi ngọc bồi hồi luyến thương Chiều vương trên lối Bối rối lòng ai Đường hoa trải gót trang đài Hương thoang thoảng nhẹ vương hoài dáng em Bên thềm trăng sáng Ngời rạng trong ta Tìm trong chiếc lá thu sa Dấu yêu còn mãi như hoa bốn mùa.... Thuan Nguyen Thi

NHẬT KÝ LỚP MỘT <br> Văn Huy Hải

NHẬT KÝ LỚP MỘT
Văn Huy Hải

Gần bảy mươi năm rồi Khi tôi vào lớp một Thầy đến lớp Thấy chúng tôi chân đất Lọ mực tím đầy và bút sắt cầm tay Mùa đông xưa, sao lạnh buốt cả ngày Manh áo mỏng làm sao mà không rét Thầy ái ngại, dìu chúng tôi vào lớp Tay tê cóng run run cầm bút Viết theo thầy những chữ a bê Lớp học xong thầy dẫn chúng tôi về Vì đường đất mưa trơn trẻ con hay té ngã Bao ngày tháng vì chúng tôi thầy chịu bao vất vã Mà chúng tôi có biết gì đâu Để đến nay, tóc đã bạc đầu Vẫn nuối tiếc muốn nói câu công ơn thầy sâu nặng VAN HUY HAI 11 . 2018

LỜI RU HỜI CỦA MẸ <br> Nho Đoàn

LỜI RU HỜI CỦA MẸ
Nho Đoàn

Ầu ơ... Đung đưa một khúc ru hời. Dạt dào lắng đọng những lời quê xa. Bồng bềnh một chút thôi mà. Ngủ đi con nhé vẫn là mẹ ru. Ầu ơ... Cha đi hái trái mù u. Rừng xanh núi thẳm cho dù gió sương. Cha về mẹ nhạt môi hường. Má hồng bớt thắm tình thương vẫn đầy... Ầu ơ... Con ơi... hãy ngủ cho say. Mẹ thương cha... với tháng ngày long đong. Nhớ cha mẹ cất trong lòng. Quê nghèo mẹ giấu đợi mong từng ngày... Ầu ơ... Ngủ ngoan... con ngủ cho say. Giấc mơ của mẹ nặng đầy tình cha. Mẹ ru con... ngủ ơi à. Mai ngày con lớn mẹ là vầng trăng. Ầu ơ... Mong con là cánh chim Bằng. Vượt qua bão tố mẹ hằng trông con. Mai ngày về với nước non. Nghìn trùng cách trở vẫn còn chở che. Nho Đoàn