MẸ ĐỊU CON LÀM NƯƠNG Hoa Chu Văn - Doanh Trí

MẸ ĐỊU CON LÀM NƯƠNG
Hoa Chu Văn

 

Bài dự thi Vòng 2

Tác giả: Chử Văn Hòa 
Nick: Hoa Chu Van

 

MẸ ĐỊU CON LÀM NƯƠNG

 

Chiều nay mẹ lên nương làm cỏ
Mẹ địu theo con nhỏ trên lưng 
Mơ màng con ngủ cầm chừng 
Đè lên lưng mẹ ngập ngừng nắng xô

Mây gợn sóng nhấp nhô rất lạ 
Ngủ gục đầu con ngả lắc lư 
Con làm lưng mẹ mỏi nhừ 
Một dòng tình cảm từ từ chuyển sang

Tình mẫu tử nhẹ nhàng thắm thiết 
Mẹ yêu con, con biết hay không 
Nhìn kìa lúa mới trổ bông 
Một màu vàng nhạt trên đồng quê huơng

Con có biết lúa đương vào vụ 
Mẹ bón chăm tự nhủ lòng mình 
Thương con bé nhỏ đẹp xinh
Nằm trên lưng mẹ thiệt tình khổ sao

Mẹ ước muốn trời cao bớt nắng 
Muốn mây bay phủ trắng bầu trời 
Để làm bớt nóng nắng ơi 
Cho con của mẹ lưng phơi mát dần

Hoa Chu Văn

Duy Tan Tuyen Sinh 2018

Tin liên quan

TÂM SỰ CÙNG BÁC NHÂN NGÀY SINH NHẬT <br> Nguyễn Trí Tuệ

TÂM SỰ CÙNG BÁC NHÂN NGÀY SINH NHẬT
Nguyễn Trí Tuệ

Hôm nay sinh nhật Bác rồi Con xin kính Bác vạn lời tri ân Bác ơi non nước xa gần Đà như lời Bác muôn phần đẹp hơn Vững bền bờ cõi giang sơn Bắc Nam một dải cờ son vẫn ngời Nhưng mà giận lắm Bác ơi Còn bao nhiêu kẻ quên lời Bác răn Quan trường lắm cảnh nhố nhăng Xây bè kết lũ dành chen ghế ngồi Hại dân hại nước Bác ơi Bẻ cong đạo lý cho đời lầm than Vì tiền xử ép phán oan Vì danh vì gái nhúng chàm đi đêm Đã vầy mặt mũi còn vênh Răn người ấy lại rằng quên răn mình Nhưng con vẫn vẹn niềm tin Bởi còn nhiều lắm nghĩa tình nước non Bao người lòng dạ sắt son Giữ cho non nước mãi còn thắm tươi Lò nung lịch sử hồng rồi Đốt cho bằng hết bọn người ô danh Anh quân nhân vẫn quân hành Dù mưa dẫu nắng vẫn canh cho đời Phố phường rực rỡ hoa tươi Có công của biết bao người dựng xây Bầu trời dẫu có quần mây Vẫn thênh thang nắng trải đầy đường hoa Hôm nay cháu hát bài ca Mừng sinh nhật Bác chan hòa niềm vui Mong trên tiên cảnh Bác cười Còn đây chúng cháu khắc lời Bác khuyên

HẠ VỀ ! <br>Chi Lý

HẠ VỀ !
Chi Lý

Xuân theo cánh nhạn đi xa, Hạ về tím sẫm hoa cà đơm bông, Sân trường cháy đỏ phượng hồng ' Ve ngân khúc nhạc kèn đồng tò te, Cơn mưa bất chợt đầu hè, Ì ầm sấm chớp vọng nghe lan dần, Rào rào mưa đổ ngoài sân, Hạt châu xối xả trong ngần pha lê! Tháng năm mùa hạ đã về, Bâng khuâng áo trắng cận kề mùa thi, "Chuyến đò" chở các em đi... Bến mơ tri thức- thầy vì trò yêu! Ngậm ngùi muốn nói thật nhiều , Trong tâm khảm có bao điều nhớ thương! Dấu yêu gửi lại mái trường, Thầy cô bè bạn thân thương 1 thời! Mong ngày trở lại trường ơi ! Mỏng manh áo trắng 1 thời bé thơ, Xa trường lòng dạ ngẩn ngơ, Mong ngày trở lại- bao giờ hạ ơi.! CHI LÝ

VỀ VỚI CHÂN TÂM <br> Tống Thu Ngân

VỀ VỚI CHÂN TÂM
Tống Thu Ngân

Buồn vui tự ở lòng ta Vui buồn cũng thế... thiết tha với đời Buồn trông cánh nhạn chơi vơi Lòng ta tự tại, trách người mà chi Tâm ta sáng - sợ cái gì Đức năng thắng số mấy khi biết buồn Sáng từ trong cõi vô thường Ung dung với những tình thương vô bờ Ta cười một buổi chiều mơ Thoảng hương hoa bưỡi ngẩn ngơ đứng nhìn Chiều nào cũng thật là xinh Áo nâu, quần lụa lung linh mắt cười Còn gì hơn nữa trên đời Trà sen một ngụm tuyệt vời làm sao Dây bầu, dây bí lao xao Con ong hút nhụy ngọt ngào tình quê Đi xa rồi cũng trở về Bờ ao, ruộng lúa, con đê đầu làng Chân tâm thiếp đối với chàng Thơm như sen nở mơ màng dưới trăng...

NGÀN HOA DÂNG BÁC <br> Nguyễn Thu Dung

NGÀN HOA DÂNG BÁC
Nguyễn Thu Dung

Ngày sinh nhật Bác đến rồi! Con xin kính Bác đôi lời ngợi ca. Bảy mươi chín tuổi xuân qua, Trọn đời vì nước non nhà Việt Nam. Trải bao chinh chiến gian nan, Ơn người chỉ lối dẹp tan quân thù. Ngồi đây con nhớ mùa thu, Tuyên ngôn Độc lập tỏa khu Ba Đình. Bác ơi con mãi đinh ninh, Bao lời Bác dạy nhục vinh ở đời. Sáng như nhật nguyệt trên trời, Soi đường con bước giữa đời tự do. Gương Người sống phải biết cho, Tình riêng Bác đổi ấm no dân mình. Bác ơi trong buổi bình minh, Con mong đất nước yên bình từ nay. Cho người người được chung tay, Bài trừ tham nhũng, dựng xây nước nhà. Ngày mai sinh nhật của Cha, Nước Nam dâng kính ngàn hoa ơn Người. LỜI BÀN Nguyễn Đình Đại Câu mở đầu giống như một lời reo (có dấu chấm than), lời thơ mộc mạc và chân thành: Ngày sinh nhật Bác đến rồi! Con xin kính Bác đôi lời ngợi ca. Tác giả liền ca ngợi công đức của Bác trong khổ thơ tiếp theo: Bảy mươi chín tuổi xuân qua, Trọn đời vì nước non nhà Việt Nam. Trải bao chinh chiến gian nan, Ơn người chỉ lối dẹp tan quân thù. Ngồi đây con nhớ mùa thu, Tuyên ngôn Độc lập tỏa khu Ba Đình. Và đặt lòng tin vững chắc (đinh ninh) vào những điều Bác đã dạy: Bác ơi con mãi đinh ninh, Bao lời Bác dạy nhục vinh ở đời. Sáng như nhật nguyệt trên trời, Soi đường con bước giữa đời tự do. Gương Người sống phải biết cho, Tình riêng Bác đổi ấm no dân mình. Điều đó chắp cánh ước mơ cho tất cả chúng ta: Bác ơi trong buổi bình minh, Con mong đất nước yên bình từ nay. Cho người người được chung tay, Bài trừ tham nhũng, dựng xây nước nhà. Hai câu chót một lần nữa bày tỏ niềm tri ơn của Tác giả cũng như toàn dân nhân dịp kỷ niệm sinh nhật vị cha già dân tộc: Ngày mai sinh nhật của Cha, Nước Nam dâng kính ngàn hoa ơn Người.

NẮNG THÁNG NĂM <br> Nguyễn Thị Thắm

NẮNG THÁNG NĂM
Nguyễn Thị Thắm

Nắng hè thiêu cháy tháng Năm Lũ ve vội vã về thăm, khóc ròng Gió kia còn mải chơi rong Lúa đang trở dạ trên đồng khát khô. Cá tôm trốn tận đáy hồ Im lìm sóng chẳng đùa nô rì rầm Chú chim Bói cá lặng câm Đậu trên cành củi âm thầm nghĩ suy. Chích Bông chẳng muốn bay đi Chui vào trong tổ thiết gì hát ca Nắng như lò lửa đổ ra Chỉ thương cái bướm không nhà lao đao. Phượng hồng cháy rực trên cao Tưởng đâu núi lửa phun trào dung nham Con ve vẫn cứ kêu ran Hoa vườn ủ rũ héo tàn quắt queo. Đường trưa xe cộ vắng teo Chỉ nghe tiếng máy nổ vèo phóng nhanh Trời cao thăm thẳm biếc xanh Lại mong mây trắng hóa thành cơn mưa! Hoa Hướng Dương

LY CÀ PHÊ <br> Nguyễn Quang Liên

LY CÀ PHÊ
Nguyễn Quang Liên

Màn tối buông, phố chan hòa ánh sáng Ta ung dung phiêu lãng với trời mây Ly cà phê đang tỏa mùi hương bay Điếu thuốc cháy, nằm ngất ngây tuôn khói. Phía ngoài đường, ánh đèn vàng rười rượi Trong quán ngân nga, thay đổi nhạc vui Biết rằng đời có những lúc ngọt bùi Cũng thú thật, ta dư thời cay đắng. Pha chút bơ cho tình thêm sâu nặng Hòa muỗng đường để trao tặng nghĩa nhân Nhắp trên môi, ly cà phê vơi dần Đang đậm đà, lại bần thần nhạt thếch. Mọi người vui, sao lòng mình trống huếch Chưa hết ly, không thấu hết nỗi niềm Nhưng mà thôi, ta cũng phải đứng lên Xin trút lại nỗi buồn bên ly nước… NGUYỄN QUANG LIÊN