MẸ ĐỊU CON LÀM NƯƠNG Hoa Chu Văn - Doanh Trí

MẸ ĐỊU CON LÀM NƯƠNG
Hoa Chu Văn

 

Bài dự thi Vòng 2

Tác giả: Chử Văn Hòa 
Nick: Hoa Chu Van

 

MẸ ĐỊU CON LÀM NƯƠNG

 

Chiều nay mẹ lên nương làm cỏ
Mẹ địu theo con nhỏ trên lưng 
Mơ màng con ngủ cầm chừng 
Đè lên lưng mẹ ngập ngừng nắng xô

Mây gợn sóng nhấp nhô rất lạ 
Ngủ gục đầu con ngả lắc lư 
Con làm lưng mẹ mỏi nhừ 
Một dòng tình cảm từ từ chuyển sang

Tình mẫu tử nhẹ nhàng thắm thiết 
Mẹ yêu con, con biết hay không 
Nhìn kìa lúa mới trổ bông 
Một màu vàng nhạt trên đồng quê huơng

Con có biết lúa đương vào vụ 
Mẹ bón chăm tự nhủ lòng mình 
Thương con bé nhỏ đẹp xinh
Nằm trên lưng mẹ thiệt tình khổ sao

Mẹ ước muốn trời cao bớt nắng 
Muốn mây bay phủ trắng bầu trời 
Để làm bớt nóng nắng ơi 
Cho con của mẹ lưng phơi mát dần

Hoa Chu Văn

Duy Tan Tuyen Sinh 2017

Tin liên quan

VƯỜN THƠ TÔI <br> Nguyễn Thị Thắm

VƯỜN THƠ TÔI
Nguyễn Thị Thắm

Vườn thơ tôi, giữa mênh mông trời đất Chẳng trồng hoa nhưng hương ngát xa gần Ai qua đây cũng có thể dừng chân Dạo gót tiên và cùng vui thưởng ngoạn. Từ bình minh cho đến khi chiều muộn Lúc trăng lên vườn vẫn rộn tiếng cười Ai đã từng lạc bước đến đây rồi Sẽ thấy mình như hồi xuân trở lại. Có suối thơ theo mạch ngầm chảy mãi Đẹp lung linh và kì diệu vô cùng Có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông Có nắng, có mưa, có mây, có gió. Vườn thơ tôi chẳng bao giờ khép cửa Chẳng bao giờ giới hạn bởi thời gian Vào đến đây là lòng thấy hân hoan Quên đi hết những nhọc nhằn vất vả. Bao bạn thơ đổ về từ muôn ngả Ngất ngây say bởi câu chữ, ý, lời Rượu kết tinh từ men đất hương trời Chẳng nâng li mà cùng đà uống cạn! Hãy nhanh chân đến vườn thơ, nhé bạn Đem khát khao thắp sáng thế gian này Để cho đời tan hết những đắng cay Cho khắp nơi ngọt ngào niềm hạnh phúc!

TỰ DƯNG CHỈ MUỐN VỀ NHÀ <br>Lê Trà My

TỰ DƯNG CHỈ MUỐN VỀ NHÀ
Lê Trà My

Tự dưng nhớ nhà, chán cuộc sống bon chen Sợ mùi khói xe khi kẹt đường chờ đèn đỏ Nhà ở cạnh nhau mà tên còn chẳng rõ Kiệm cả những nụ cười, gượng gạo xã giao Tự dưng chán rồi nơi phố thị lầu cao Nơi đồng tiền lên ngôi, tình người thành chuyện nhỏ Chợt nhớ quê mình mỗi lần mưa gió Mẹ xắn cao quần, lội ruộng mò cua Chỉ muốn về nhà, tránh xa những hơn thua Nhổ tóc bạc cho bà, phụ nhặt rau cho mẹ Chăm lại giàn mướp sau hè, ngồi nghe bà kể Chuyện xóm chuyện làng tối lửa có nhau Tự dưng thèm về rúc ngực mẹ để nghe tiếng làu bàu “Tổ cha mày lớn già đầu còn dại” Chợt thèm gì đâu tô canh chua lá giang mẹ hái Cây nhà lá vườn bình dị vậy mà ngon Tự dưng chỉ muốn trở về làm đứa trẻ con Vứt hết chuyện đời bên ngoài ô cửa sổ Càng lớn lên sao thấy cuộc đời ngoài kia thật ngộ Chẳng như nhà mình, chẳng yên bình như những câu chuyện bà kể lúc xưa !

TỪ BI <br> Nguyễn Đình Đại

TỪ BI
Nguyễn Đình Đại

"Từ bi" là những chữ viết tắt của cụm từ "bình đẳng từ, đồng thể bi" có nghĩa là "cùng an lành (từ), cùng buồn khổ (bi) như nhau". Thực ra "từ bi" rất khác với "bác ái" ("bác" là rộng lớn, "ái" là yêu). "Bác ái" có "người cho" và "người nhận" vô tình khiến "cái tôi" của người cho nặng thêm, hoặc dễ thành đa cảm:

TIỄN HẠ <br> Dã Quỳ

TIỄN HẠ
Dã Quỳ

Bâng khuâng tiễn ngày hạ cuối Đón heo may sắp kéo về Hỏi em Thu này bao tuổi Sao còn vương nét ngô nghê? Nghe lời thì thầm của lá Dường chưa muốn khoác áo vàng Mà sao lòng người vội vã Đi tìm dấu vết Thu sang. Muốn níu thêm vài hôm nữa Mưa phùn điểm phiến lá xanh Muốn gửi ân tình chan chứa Mà thôi... có lẽ ...chẳng thành. Cũng bởi lòng còn thương cũ Dùng dằng nào muốn bước chân Nhưng mà nợ duyên chưa đủ Giữ sao vẹn mãi thật gần?!

PHỐ XƯA <br> Vũ Hùng

PHỐ XƯA
Vũ Hùng

Chiều về phố cổ Hội An Bên em trong nắng buông tràn phố xưa Nhành hoa thấp thoáng đong đưa Lung linh sắc thắm, đón đưa bước nàng Dãy nhà trên phố, hai hàng Dãi dầu mưa nắng, tường loang rêu mờ Hoàng hôn buông xuống hững hờ Phố phường rực rỡ sáng nhờ đèn hoa Dập dìu theo bước em qua Ngược xuôi tấp nập, chan hòa niềm vui Bến sông rộn rã tiếng cười Lung linh soi bóng, rạng ngời...phố xưa !

LỜI TỰ TÌNH TRƯỚC BIỂN <br> Nho Đoàn

LỜI TỰ TÌNH TRƯỚC BIỂN
Nho Đoàn

Thơ tình viết dở vương đầu ngọn núi. Nửa mảnh trăng chiều nghiêng phía trời xa. Hoàng hôn buông dáng ai chỉ nhạt nhoà. Chim lẻ bạn gọi mây chiều thương nhớ. Gió hỏi hàng Dương sao nhiều than thở. Trước biển chiều trắng ngọn sóng nhấp nhô. Ghềnh đá chênh vênh, sóng vẫn cứ xô. Như khắc khoải nhớ con tàu rời bến. Biển chiều nay ai hẹn mà chưa đến. Cho hoàng hôn phủ tím cả lối về. Và gió ơi chẳng xoa mái tóc thề. Trăng không thả trong mắt buồn được nữa. Nơi chân trời vầng Dương không thắp lửa. Mảnh trăng thề chìm dưới đáy đại dương. Khách thi nhân nay trót lỡ đoạn đường. Thơ viết vội bên hàng cây tha thướt. Nét chữ nghiêng nhoè giọt châu rơi ướt. Lời tự tình sao môi cứ run run. Biển trong xanh xin cho gửi nỗi buồn. Hoàng hôn nhé mỗi chiều về lại tím...