MẸ ĐỊU CON LÀM NƯƠNG Hoa Chu Văn - Doanh Trí

MẸ ĐỊU CON LÀM NƯƠNG
Hoa Chu Văn

 

Bài dự thi Vòng 2

Tác giả: Chử Văn Hòa 
Nick: Hoa Chu Van

 

MẸ ĐỊU CON LÀM NƯƠNG

 

Chiều nay mẹ lên nương làm cỏ
Mẹ địu theo con nhỏ trên lưng 
Mơ màng con ngủ cầm chừng 
Đè lên lưng mẹ ngập ngừng nắng xô

Mây gợn sóng nhấp nhô rất lạ 
Ngủ gục đầu con ngả lắc lư 
Con làm lưng mẹ mỏi nhừ 
Một dòng tình cảm từ từ chuyển sang

Tình mẫu tử nhẹ nhàng thắm thiết 
Mẹ yêu con, con biết hay không 
Nhìn kìa lúa mới trổ bông 
Một màu vàng nhạt trên đồng quê huơng

Con có biết lúa đương vào vụ 
Mẹ bón chăm tự nhủ lòng mình 
Thương con bé nhỏ đẹp xinh
Nằm trên lưng mẹ thiệt tình khổ sao

Mẹ ước muốn trời cao bớt nắng 
Muốn mây bay phủ trắng bầu trời 
Để làm bớt nóng nắng ơi 
Cho con của mẹ lưng phơi mát dần

Hoa Chu Văn

Duy Tan Tuyen Sinh 2017

Tin liên quan

ƯỚC MUỐN CÙNG EM <br> Chử Văn Hoà

ƯỚC MUỐN CÙNG EM
Chử Văn Hoà

Đêm tĩnh lặng nằm nghe hơi thở Chợt nỗi buồn gợi nhớ người xa Anh xin tặng một nhành hoa Với bông hồng thắm thiết tha mặn nồng Trăng tháng tám bóng lồng cửa sổ Kìa hình ai trên cỗ xe hoa Nhìn làn da trắng ngọc ngà Nụ cười hiền hậu đến là dễ thương Ước muốn được chung đường đi tới Anh cũng đang mong đợi em ơi Đêm thu trăng sáng khắp nơi Ước gì anh được khoảng trời có em

QUÊ TÔI MÙA LŨ <br> Lê Tiến Vượng

QUÊ TÔI MÙA LŨ
Lê Tiến Vượng

Câu thơ tức tưởi về trời Trách người sao để quê tôi... tiêu điều Lềnh bềnh khăn trắng quê tôi Khóc không thành tiếng, khản lời gọi nhau Vùng cao lũ cuốn trôi cầu Dưới này đê vỡ, lợn trâu chẳng còn Chồng mất vợ, mẹ mất con Đỏ bao con mắt héo hon đợi chờ Trắng tay, trắng cả cơ đồ Nước đi còn mảnh khăn xô ngang đầu Nhìn về quê mẹ mà đau Quặn lên từng khúc ruột nhàu xót xa Bao nhiên cái cảnh không nhà Hoa tang thì nổi, lòng ta thì chìm.

MƯA...! <br> Lê Vân

MƯA...!
Lê Vân

Mưa kìa! Mưa nữa! Mưa lại rơi... Tối tăm mù mịt cả vòm trời Mẹ già bì bõm trong làn nước Trẻ nhỏ nô đùa giữa phố vui Bơi thuyền chốn ấy, hay chăng chớ? Ô tô xe máy bất lực rồi Lâu đài, biệt phủ cao vững chãi Có thấy dân nghèo ... lũ cuốn trôi ?

HAI NỬA MÙA THU <br> Tống Thu Ngân

HAI NỬA MÙA THU
Tống Thu Ngân

Em gửi về anh nửa mùa thu Mưa bay giăng mắc, gió vi vu Một nửa bên nầy buồn hiu hắt Một nửa thu kia phủ bụi mù Em gửi về anh nửa mùa thu Gom lá vàng rơi đốt mịt mù Khói bay làm mắt em cay xé Gởi gió về anh vạn tiếng ru Em ở nơi nầy, nửa mùa thu Mưa bay... ai sẽ đứng che dù Sợ em ướt áo chiều hoang lạnh Sợ em lạc lối giữa sương mù Hai nửa mùa thu rất nhớ nhau Chiều buông lạnh giá buốt một màu Ai sẽ dìu em vào cõi mộng Để mùa thu tím... tím ngọt ngào Chiều nay hoa nở... tỏa mùi hương Ai sẽ nhớ em mấy dặm trường Thênh thang phố cũ mùi hoa sữa Anh có nhớ em... mấy đại dương Hai nửa mùa thu đã tím rồi Tìm nhau trong khoảng lặng chơi vơi Nhớ ai... ai nhớ... ơi thu tím Hai nửa mùa thu... rất tuyệt vời... Hai nửa mùa thu.... rất tuyệt vời... Hai nửa mùa thu... rất tuyệt vời...

HÀ NỘI NGÀY ẤY ! <br> Đoàn Hữu Thuấn

HÀ NỘI NGÀY ẤY !
Đoàn Hữu Thuấn

Ngày thu muộn... Nhớ về thu thuở ấy ! Năm cửa Ô tràn ngập sắc cờ bay . Đoàn quân về ! Hoà sắc áo màu cây. Hoà tiếng hát tiếng hò reo sấm dậy ! Cả Hà Nội, Tưng bừng như ngày hội ! Đón các anh ! vui chiến thắng trở về ! Nhớ năm xưa... Các anh dõng dạc thề... Vì tổ quốc cảm tử.!.. vâng.. ngày ấy...! Gió Hồ Tây Còn vang lời Bác dạy: Giữ non sông...tiếp bước các vua Hùng... Lời ba quân Như cây đổ núi rung ! Cuộc kháng chiến , cũng đã giành thắng lợi ! Hà Nội ơi ! Rừng cờ sao phấp phới ! Đoàn quân về tiếp quản lại thủ đô . HỒN NON SÔNG ! TÔ THẮM MÃI MÀU CỜ ! SÔNG NÚI VIỆT ! LẠI VỀ TAY DÂN VIỆT !

ĐI HOÀI KHÔNG HẾT CUỘC TÌNH <br> Minh Tuấn

ĐI HOÀI KHÔNG HẾT CUỘC TÌNH
Minh Tuấn

Vắng em, nắng tái, chiều nghiêng Lá thu hoang lạnh, bạc duyên gió mùa Bướm sầu, vẽ cảnh hoa thưa Tôi buồn hong nỗi… Gió mưa dầm dề. Đêm tàn, phai sắc cà phê Bình minh ló dạng, ngày về hong tơ… Lệ buồn đã rải trong mơ Sao tình còn mãi … tôn thờ bóng xưa? Con đò … khách vẫn đón đưa Nhịp rung sóng nước, vẫn đùa lái bơi… Cánh buồm … ai đã quên tôi Một thời đưa đón, cuộc đời rung rinh? Đi hoài… không hết cuộc tình Thơ ngây một đoạn, buộc hình trăm năm Đời còn chút ấm hơ chăn U mê lại muốn, về thăm thuở nào…