GỬI NẮNG CHO HAI ĐẦU NỖI NHỚ Đoàn Nho - Doanh Trí

GỬI NẮNG CHO HAI ĐẦU NỖI NHỚ
Đoàn Nho

Và thế là phố quê tôi đầy nắng.
Ấm lên rồi chẳng còn lạnh nữa đâu.
Một chút luyến lưu như mối tình đầu.
Đã đi qua tự khi nào chẳng nhớ.

Cơn gió đầu mùa nhẹ như hơi thở.
Nhưng nồng nàn e thẹn gọi lá bay.
Hãy về đây em nhé buổi chiều nay.
Rồi để nhớ một thời mình hò hẹn.

Hoa gạo nở đầy niềm vui chưa vẹn.
Thổn thức gì mà chất chứa đầy vơi.
Nơi phố quê nhớ lắm nhé rừng ơi.
Núi có hiểu phố quê chiều chờ đợi.

Có một người luôn nhớ về nắng mới.
Cho ấm lòng khi chờ đợi một người
xa.
Gửi
cho
nhau một chút nắng thôi mà.
Của hai người ở hai đầu nỗi nhớ...

 

 

 

 

Đoàn Nho

Duy Tan Tuyen Sinh 2018

Tin liên quan

Tôi mong muốn thực hiện ước mơ thành lập chuỗi cửa hàng chè Kim Nga - duytanschool.com

Tôi mong muốn thực hiện ước mơ thành lập chuỗi cửa hàng chè Kim Nga - duytanschool.com

Tôi tên là Ngô Thị Kim Nga học sinh lớp 12A2 trường Trung học phổ thông Duy Tân. Tôi lớn lên trong một gia đình rất bình thường như bao gia đình khác, thu nhập hằng ngày cũng chỉ vừa đủ để trang trải cho gia đình. Và trong cuộc sống thì ai mà chẳng có ước mơ? Và tôi cũng vậy, chính cái ước mơ nhỏ nhoi này đã vẽ cho tôi những bước đi trong cuộc sống và mang đến những điều thú vị cho hành trang vào đời của tôi.

DUY TÂN ơi! Hè đến rồi.. duytanschool.com

DUY TÂN ơi! Hè đến rồi.. duytanschool.com

Còn bốn tuần nữa thôi là tôi được nghỉ hè, thế là phải xa trường, lớp, thầy cô và bạn bè…Xa những buổi học trên lớp với những trận cười nắc nẻ của lũ học trò “thứ ba”, xa những lúc cùng nhau ôn bài để thi học kì, xa những niềm vui, hạnh phúc lúc đi dã ngoại, xa những buổi thí nghiệm nổ tung cùng với clo, oxi… Xa! Xa tất cả!

TẮM DÒNG SÔNG QUÊN LÃNG <br> Lê Thiệu

TẮM DÒNG SÔNG QUÊN LÃNG
Lê Thiệu

Ai cũng có một dòng sông tuổi trẻ Chảy khắp miền, mang hoài bão ra khơi Mong tưới dịu những khô cằn, nứt nẻ Cả niềm riêng luôn gửi trọn cho đời! Nhiều hạn hán, suối nguồn như cạn kiệt Cũng cố vươn len lỏi giữa thác ghềnh Rồi mưa trút ngập lòng trôi mải miết Sôi sục mình, cong vạn nẻo lênh đênh Ta gặp em cũng trên dòng sông đẹp Nghe sóng hồn dâng ngút vỗ say sưa Em- phù sa mịn màng, không khuôn phép Ta- cù lao lở lói, đắp sao vừa? Rồi em cứ băng mình ra biển lớn Ta rúc vào kênh cụt giấu cô liêu Ngày nghe gió quất qua tâm rờn rợn Đêm ôm trăng, thơ thẩn hát bao điều Sao bỗng muốn về dòng sông quên lãng Tắm gội một lần sạch sẽ, lãng quên Cho giải thoát hết u sầu dĩ vãng Tiếng tương tư lay động dội vang rền! Triệu Mây

CÓ NHỮNG CHIỀU <br> Nguyễn Trí Tuệ

CÓ NHỮNG CHIỀU
Nguyễn Trí Tuệ

Có những chiều ta muốn làm cơn gió Thả hồn đi phiêu bạt bốn phương trời Vui với nắng và hòa cùng ánh nguyệt Đời đâu dài sao chẳng thể rong chơi Có những chiều ta vui cùng bạn hữu Chén đầy vơi bỏ mặc những ưu sầu Đời dâu bể vẫn chìm trong ái ố Tự vấn lòng chớ để sóng vùi sâu Có những chiều một mình ta tư lự Thả vần thơ nhạo nhễ kẻ u đời Về với đất rồi cũng hoàn tay trắng Sao vật vờ mãi trong cảnh đua bơi Có những chiều nở nụ cười mãn nguyện Thầm cảm ơn thượng đế đã an bài Và xin được dù đường còn gian khó Ta bên mình tay cứ mãi trong tay Nguyễn Trí Tuệ

VỤ BẢN CHIỀU XUÂN <br>  Nguyễn Quang Liên

VỤ BẢN CHIỀU XUÂN
Nguyễn Quang Liên

Tôi về Vụ Bản chiều nay, Lãng du lễ hội Phủ Dầy hằng năm. Tháng Ba vương vấn tiết xuân, Chưa thấy cái rét nàng Bân xoay vòng. Nắng vàng trải khắp mênh mông, Lúa ngô tươi tốt, ruộng đồng xôn xao. Quê hương nghĩa nặng đón chào, Đất sinh Thánh Mẫu trải bao nhiêu đời. Cội nguồn gốc rễ, Mẹ ơi! Để nay nước Việt rạng ngời thế gian. Tín ngưỡng Thờ Mẫu, Chầu Văn, Di sản văn hóa vinh danh loài người. Đẹp sao dáng đứng non Gôi, Mãi xanh, cao chẳng đơn côi bao giờ. Bỗng dưng lòng dạ ngẩn ngơ, Nghe Chầu Văn chợt thẫn thờ những ai. Bâng khuâng nhớ bậc hiền tài, Lương Thế Vinh giải toán hay trước thời. Hội chèo làng Đặng, ghé chơi, Vần thơ Nguyễn Bính lả lơi say tình. Hỡi cô thắt dải lụa xinh, Nay về Nam Định cho mình sánh đôi. Lại nghe khí thế sục sôi, Văn Cao sống mãi bên đời Quốc ca. Ra đi tôi nhớ quê nhà, Hẹn ngày rước Mẫu tháng Ba hội hè. Kiếp luân hồi dẫu chân quê, Hương đồng, cỏ nội chẳng về cô liêu. Quê hương yêu biết bao điều, Như yêu đất Mẫu đang nhiều đổi thay!

GIA LAI – ĐÔI MẮT PLEIKU BIỂN HỒ ĐẦY <br> Rơ Lan H’ Hà

GIA LAI – ĐÔI MẮT PLEIKU BIỂN HỒ ĐẦY
Rơ Lan H’ Hà

Được nhận vào làm việc tại một cơ quan quản lí du lịch, tôi được phân công trở về Gia Lai – vùng đất đỏ bazan tươi đẹp với những con người chất phác, thật thà. Sinh ra và lớn lên tại đây chắc hẳn trong tôi sẽ chứa đựng rất nhiều tình cảm và hiểu biết về Gia Lai hơn ai hết, đó chính là những động lực lớn nhất mà tôi có thể thành công khi được trở lại quê hương để giới thiệu cho bạn bè năm châu biết đến nơi này . “Em sinh ra trên vùng đất đỏ, sương mù, tên gọi là Pleiku, bình minh lên với bức tranh tuyệt vời” hay “những bàn chân, bàn chân trần trên đất bước đi vội vã bồi hồi, tiếng hú bay xa chín suối mười đồi,