GIÁO DỤC - TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ AI Lê Quý Minh - Doanh Trí

GIÁO DỤC - TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ AI
Lê Quý Minh

Ông cha ta thường nói “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, hay ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, hoặc cha nào con nấy, hổ phụ sinh hổ tử vv…”. 

Tôi tin chắc rằng mọi người sẽ đồng tình và có cùng suy nghĩ với tôi rằng những câu nói trên hàm chứa chung một vấn đề, đó là cách ứng xử về văn hóa như đã nêu là theo lối tiêu cực nhiều hơn là tích cực. Như chúng ta đã biết đất nước ta phải chịu ách đô hộ của thực dân phong kiến, rồi chiến tranh tàn khốc. Cho đến nay đã 43 năm thống nhất đất nước, dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, chúng ta đã đạt được kết quả bước đầu, đó là phát triển kinh tế, an sinh xã hội được nâng lên. Nhiều lĩnh vực của đời sống nhân dân được cải thiện, xong cũng không thể nói đến những thiếu sót còn tồn tại khiến dư luận xã hội quan tâm. Thiếu sót yếu kém tồn tại thì rất nhiều, với góc độ nhỏ hẹp của mỗi cá nhân sẽ không phản ánh hết được. Nên tôi xin nêu một vấn đề cốt lõi để chúng ta cùng nhìn nhận đánh giá một cách khách quan, để mỗi cá nhân tự điều chỉnh mình trước khi nhà nước có chính sách phù hợp về giáo dục. 
Gần đây dư luận xã hội quan tâm đến bộ sách giáo khoa Tiếng Việt cải cách của giáo sư Hồ Ngọc Đại, khiến cho các bậc phụ huynh băn khoăn không biết họ sẽ dạy con của mình như thế nào khi ở trường về nhà, vì nói đến giáo dục là phải nói đến vai trò trách nhiệm của cá nhân, gia đình và xã hội, được bảo vệ và phát huy vai trò của nó bằng pháp luật.

Trước hết xin nói đến vai trò của mỗi cá nhân, nếu trong một gia đình có nhiều cá nhân, mà mỗi cá nhân ấy tốt sẽ có gia đình tốt. Nhiều gia đình tốt sẽ có xã hội tốt. Nếu cá nhân tốt thì dù ở vị trí nào, họ cũng thể hiện được tinh thần và trách nhiệm của mình. Nếu muốn cá nhân tốt thì điều đầu tiên phải có giáo dục tốt. Có người phát biểu rằng trong gia đình cha mẹ không cần giáo dục con, cô giáo dạy ở nhà trường là đủ, điều này là hoàn toàn không đúng. 

Để chứng minh điều này tôi xin nêu một ví dụ sau: 

Mỗi cá nhân trong xã hội từ khi còn trong bụng mẹ rồi sinh ra được sự chăm sóc nuôi dưỡng của cha mẹ, ông bà, người thân, đứa trẻ được dạy văn hóa (văn hóa là ứng xử - dạ, thưa, cám ơn, xin lỗi) bập bẹ từ câu nói đầu tiên, rồi dạy tập đi, dạy lễ phép với mọi người, khi đến tuổi cắp sách đến trường, được xã hội trang bị kiến thức (gọi là học vấn). Khi có văn hóa, có học vấn, chúng ta sẽ có văn minh, (văn minh là tạo ra các giá trị vật chất vv … phục vụ cho đời sống con người).

Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã nói "Vì lợi ích trăm năm phải trồng người" Vấn đề ở đây là ai trồng, và trồng khi nào?

Quan điểm của tôi về vấn đề thứ nhất “AI TRỒNG NGƯỜI”:

Rõ ràng ai cũng thấy đó là những người làm cha làm mẹ, rồi đến một độ tuổi nhất định đứa trẻ đến trường để trang bị kiến thức, tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại, thì gia đình và xã hội cùng chịu trách nhiệm. 

Vấn đề thứ hai: “TRỒNG KHI NÀO”. Chắc chắn ai cũng thấy đó là từ khi chúng ta mới lọt lòng mẹ, chứ không phải từ khi cắp sách đến trường.

Để trồng người tốt thì trách nhiệm của xã hội là xây dựng cơ chế chính sách, những quy định của pháp luật, phương pháp và nội dụng giáo dục để thúc đẩy giáo dục phát triển, hướng tới một nền văn hóa văn minh nhân loại.

Nói đến cơ chế chính sách, phương pháp và nội dung giáo dục của Đảng và Nhà nước hiện nay rõ ràng còn nhiều bất cập, còn loay hoay thẩm định trong cải cách giáo dục, điều đó thể hiện phần nào yếu kém của chúng ta, đặc biệt chúng ta chưa xác định được ai là người thầy, nên chưa có chương trình và nội dung để đào tạo ra người thầy đúng nghĩa. Nếu nói đến đối tượng để đào tạo trở thành người thầy, phải nói đến người làm cha làm mẹ, chính người làm cha làm mẹ là người thầy đầu tiên giúp chúng ta có nhận thức đúng đắn về đạo làm người, sau đó mới đến người thầy thứ hai là dạy học chữ "Tiên học lễ, hậu học văn". Cả hai người thầy ấy đều quan trọng như nhau cùng nhau phối hợp trong giáo dục và phải có kiến thức cơ bản về giáo dục. Thử hỏi trong xã hội hiện nay có bao nhiêu người đã, đang và sẽ làm cha làm mẹ, trong số những người cha người mẹ ấy, có bao nhiêu người được trang bị kiến thức giáo dục con, và giáo dục con đúng cách, bao nhiêu người không biết giáo dục con, tôi có thể nói rằng cái nền tảng ban đầu quan trọng ấy hiện nay xã hội còn bỏ ngỏ, ngay chính bản thân tôi, và tôi tin chắc rằng sẽ còn nhiều bậc phụ huynh giáo dục con không đúng cách, vì không được trang bị kiến thức giáo dục, nên không biết sẽ phải dạy con như thế nào. Đây là việc của Đảng, Nhà nước, và của cả xã hội, do vậy cần phải có cơ chế chính sách và định hướng giáo dục đúng đắn để những người làm cha làm mẹ thực hiện tốt chức năng của mình.

Muốn làm tốt công tác giáo dục cần phải có sự chung tay góp sức của cả xã hội, các nhà khoa học để đánh giá đúng, định hướng đúng, từ đó có chương trình giáo dục ban đầu để trang bị kiến thức cho các bậc phụ huynh về phương pháp và nội dung giáo dục theo từng giao đoạn phát triển của trẻ, phải xác định giáo dục ban đầu là nền tảng được ví như muốn làm một ngôi nhà vững chắc chúng ta phải làm móng trước rồi mới xây nhà được.

Ý kiến trên của tôi chỉ là phản biện cá nhân theo chủ quan của mình về vấn đề giáo dục, chắc chắn chưa nêu hết những quan điểm chung của cả xã hội, mong sao mọi người cùng chung tay xây dựng để giáo dục Việt Nam hoàn thiện và phát triển.

LÊ QUÝ MINH

Duy Tan Tuyen Sinh 2019

Tin liên quan

VIẾT CHO TUỔI HOA - Cô Trần Thị Tâm

VIẾT CHO TUỔI HOA - Cô Trần Thị Tâm

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, vậy mà đã một năm trôi qua tại trường THCS-THPT Duy Tân, một khoảng thời gian chưa phải dài nhưng cũng đủ để tôi hiểu hơn về những điều tốt đẹp từ ngôi trường này. Nơi đây không chỉ mang đến cho tôi tình cảm chân thành từ đồng nghiệp mà còn là tình yêu, sự tin tưởng của các cô cậu học trò.

TUỔI THẦN TIÊN  <br> MinhTuan Nguyen

TUỔI THẦN TIÊN
MinhTuan Nguyen

Tiếng ve thổn thức mùa hè Phượng hồng đỏ má, lắng nghe tình đầu . Xin dòng lưu bút đậm sâu Đừng ghi là bạn, kẻo sầu tiễn đưa. Ngày mai nỗi nhớ dư thừa Vòng quay xe đạp, hết mùa lứa đôi Sân trường hình bóng xa xôi Thời gian cũng chẳng ngừng trôi lớp người. Mộng xanh sao bỗng kém tươi Vần thơ khờ dại, khiến người nổi trôi Áo dài bối rối đi rồi Từ nay ánh mắt, làn môi thẫn thờ. Góc sân, hết đợi hết chờ Chẳng còn trên lớp, tiếng tơ nói cười Bầu trời tháng hạ mãi tươi Đắm mùa day dứt… Lớp người thần tiên . MINH TUẤN.

VỀ VỚI BIỂN <br> Chử văn Hòa

VỀ VỚI BIỂN
Chử văn Hòa

Hôm nay rời đất Thủ đô Về thăm quê của Bác Hồ kính yêu Nghệ An nắng nóng mưa nhiều Cửa Lò biển hát những chiều hè nay Giọng hò ví dặm rất hay Sao thân thương quá đắm say lòng người Làng Sen quê Bác đẹp tươi Cái nôi cách mạng của người Việt ta Vườn sen hồng thắm sắc hoa Hương thơm tỏa ngát bài ca dâng Người Bên dòng Lam mộ Hoàng Mười Bao năm nay vẫn hoa tươi ân tình Cửa Lò buổi sáng bình mình Nắng vàng trải chiếu lung linh sắc màu Nhìn từng đợt sóng vờn nhau Hôn lên bờ cát trước sau dịu dàng Cùng em ngắm biển mơ màng Và cùng đùa sóng rộn ràng mê say Rồi tay trong một vòng tay Cửa Lò biển nhớ những ngày bên em CHỬ VĂN HÒA

THÁNG NĂM HOA PHƯỢNG NỞ  <br> Sedona Thùy Trang

THÁNG NĂM HOA PHƯỢNG NỞ
Sedona Thùy Trang

Tháng Năm hoa phượng nở Đỏ thắm một màu son Có anh chàng nhát gái Vì quá mến cô nàng Nên bấm bụng làm gan Đến nhà vờ mượn vở Để lấy cớ làm quen… Ừ thì cho mượn vở Nhưng đừng hòng làm quen Chỉ vì cô bạn sợ Phượng tàn tình cũng tan Hè xưa hoa phượng đỏ Đỏ thắm cả sân trường Chia tay ngôi trường nhỏ Giữ chút tình vấn vương Hè nay hoa vẫn đỏ Cánh phượng hồng nhớ thương Thương chú ve nho nhỏ Gọi mãi một niềm vương Tháng Năm phượng nở hoa Khơi dậy chút nỗi niềm Một thời trốn với tìm Một thời nay đã xa... Tháng Năm gợi nhớ thương nhiều Kỷ niệm một chiều áo trắng bay bay Kêu ve phượng nở nắng say Trang sách đợi ngày ép cánh phượng thương… THÙY TRANG

PHƯỢNG HỒNG VẪN NỞ  <br> Thuan Nguyen Thi

PHƯỢNG HỒNG VẪN NỞ
Thuan Nguyen Thi

Cánh phượng hồng làm lòng ai bối rối Khi hạ về dẫn lối tiếng ve kêu Giữa phố đông ta lặng lẽ trong chiều Chân bước vội liêu xiêu hoài nỗi nhớ.... Từng kỷ niệm rơi đều theo nhịp thở Giọt tuôn trào luôn đọng ở trong tim Theo tháng năm ta vẫn mãi kiếm tìm Hình bóng cũ bên thềm xưa vọng lại Ở nơi đó con đường hoa nắng trải Em vẫn thường xoãi bước gót chân son Nét vô tư trong trẻo tiếng cười giòn Để ta mãi gởi hồn về nơi nhỏ Phương trời đó cả một màu nhung nhớ Ngọn gió đùa làn tóc xõa bờ vai Nón che nghiêng đôi tà áo buông dài Ta ngơ ngẩn đắm say từ dạo ấy! Mùa phượng nở theo tháng ngày thơ dại Cho yêu thương rộng trải lối đi về Ta - nhọc nhằn bên tình lỡ say mê Em - lơ đễnh nên thề xưa lỗi nhịp Hạ vừa đến, phượng đầu cành có dịp Trổ đầy hoa nở kịp đóa tươi hồng Và trong ta luôn giữ mối tình nồng Tương tư nhớ chất chồng theo năm tháng....! NGUYỄN THỊ THUẬN

CÒN MƠ CÁNH PHƯỢNG HỒNG <br>PhuongLien Nguyen

CÒN MƠ CÁNH PHƯỢNG HỒNG
PhuongLien Nguyen

Chút hương hạ ta mơ giữa mùa thi Ép cánh Phượng lòng thầm thì muốn hỏi Bằng Lăng ơi tím một thời xa nhớ Để khói lam chiều về bơ vơ cánh vạc bay Góc phố buồn mênh mang một vòng tay Mùa Hạ cuối người đó đây cách biệt Mây đưa lối gió thì thầm thương tiễn Sợi nắng vàng miền miên viễn đợi trông Người có về tháng Phượng hồng nữa không Cho má ai thêm sắc hồng mầu nhớ Cho ve sầu thôi không còn nức nở Cho tháng sáu về vời vợi cánh thiên di Mùa Phượng hồng mùa của những chia ly Mùa xa nhớ nâng niu hoài niệm cũ Mùa Bằng Lăng mắt nai buồn góc phố Mùa bâng khuâng bóng nắng đổ mi huyền .... Tháng sáu về... Hạ trắng gợi niềm riêng .... NGUYỄN PHƯƠNG LIÊN