GIÁO DỤC - TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ AI Lê Quý Minh - Doanh Trí

GIÁO DỤC - TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ AI
Lê Quý Minh

Ông cha ta thường nói “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, hay ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, hoặc cha nào con nấy, hổ phụ sinh hổ tử vv…”. 

Tôi tin chắc rằng mọi người sẽ đồng tình và có cùng suy nghĩ với tôi rằng những câu nói trên hàm chứa chung một vấn đề, đó là cách ứng xử về văn hóa như đã nêu là theo lối tiêu cực nhiều hơn là tích cực. Như chúng ta đã biết đất nước ta phải chịu ách đô hộ của thực dân phong kiến, rồi chiến tranh tàn khốc. Cho đến nay đã 43 năm thống nhất đất nước, dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, chúng ta đã đạt được kết quả bước đầu, đó là phát triển kinh tế, an sinh xã hội được nâng lên. Nhiều lĩnh vực của đời sống nhân dân được cải thiện, xong cũng không thể nói đến những thiếu sót còn tồn tại khiến dư luận xã hội quan tâm. Thiếu sót yếu kém tồn tại thì rất nhiều, với góc độ nhỏ hẹp của mỗi cá nhân sẽ không phản ánh hết được. Nên tôi xin nêu một vấn đề cốt lõi để chúng ta cùng nhìn nhận đánh giá một cách khách quan, để mỗi cá nhân tự điều chỉnh mình trước khi nhà nước có chính sách phù hợp về giáo dục. 
Gần đây dư luận xã hội quan tâm đến bộ sách giáo khoa Tiếng Việt cải cách của giáo sư Hồ Ngọc Đại, khiến cho các bậc phụ huynh băn khoăn không biết họ sẽ dạy con của mình như thế nào khi ở trường về nhà, vì nói đến giáo dục là phải nói đến vai trò trách nhiệm của cá nhân, gia đình và xã hội, được bảo vệ và phát huy vai trò của nó bằng pháp luật.

Trước hết xin nói đến vai trò của mỗi cá nhân, nếu trong một gia đình có nhiều cá nhân, mà mỗi cá nhân ấy tốt sẽ có gia đình tốt. Nhiều gia đình tốt sẽ có xã hội tốt. Nếu cá nhân tốt thì dù ở vị trí nào, họ cũng thể hiện được tinh thần và trách nhiệm của mình. Nếu muốn cá nhân tốt thì điều đầu tiên phải có giáo dục tốt. Có người phát biểu rằng trong gia đình cha mẹ không cần giáo dục con, cô giáo dạy ở nhà trường là đủ, điều này là hoàn toàn không đúng. 

Để chứng minh điều này tôi xin nêu một ví dụ sau: 

Mỗi cá nhân trong xã hội từ khi còn trong bụng mẹ rồi sinh ra được sự chăm sóc nuôi dưỡng của cha mẹ, ông bà, người thân, đứa trẻ được dạy văn hóa (văn hóa là ứng xử - dạ, thưa, cám ơn, xin lỗi) bập bẹ từ câu nói đầu tiên, rồi dạy tập đi, dạy lễ phép với mọi người, khi đến tuổi cắp sách đến trường, được xã hội trang bị kiến thức (gọi là học vấn). Khi có văn hóa, có học vấn, chúng ta sẽ có văn minh, (văn minh là tạo ra các giá trị vật chất vv … phục vụ cho đời sống con người).

Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã nói "Vì lợi ích trăm năm phải trồng người" Vấn đề ở đây là ai trồng, và trồng khi nào?

Quan điểm của tôi về vấn đề thứ nhất “AI TRỒNG NGƯỜI”:

Rõ ràng ai cũng thấy đó là những người làm cha làm mẹ, rồi đến một độ tuổi nhất định đứa trẻ đến trường để trang bị kiến thức, tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại, thì gia đình và xã hội cùng chịu trách nhiệm. 

Vấn đề thứ hai: “TRỒNG KHI NÀO”. Chắc chắn ai cũng thấy đó là từ khi chúng ta mới lọt lòng mẹ, chứ không phải từ khi cắp sách đến trường.

Để trồng người tốt thì trách nhiệm của xã hội là xây dựng cơ chế chính sách, những quy định của pháp luật, phương pháp và nội dụng giáo dục để thúc đẩy giáo dục phát triển, hướng tới một nền văn hóa văn minh nhân loại.

Nói đến cơ chế chính sách, phương pháp và nội dung giáo dục của Đảng và Nhà nước hiện nay rõ ràng còn nhiều bất cập, còn loay hoay thẩm định trong cải cách giáo dục, điều đó thể hiện phần nào yếu kém của chúng ta, đặc biệt chúng ta chưa xác định được ai là người thầy, nên chưa có chương trình và nội dung để đào tạo ra người thầy đúng nghĩa. Nếu nói đến đối tượng để đào tạo trở thành người thầy, phải nói đến người làm cha làm mẹ, chính người làm cha làm mẹ là người thầy đầu tiên giúp chúng ta có nhận thức đúng đắn về đạo làm người, sau đó mới đến người thầy thứ hai là dạy học chữ "Tiên học lễ, hậu học văn". Cả hai người thầy ấy đều quan trọng như nhau cùng nhau phối hợp trong giáo dục và phải có kiến thức cơ bản về giáo dục. Thử hỏi trong xã hội hiện nay có bao nhiêu người đã, đang và sẽ làm cha làm mẹ, trong số những người cha người mẹ ấy, có bao nhiêu người được trang bị kiến thức giáo dục con, và giáo dục con đúng cách, bao nhiêu người không biết giáo dục con, tôi có thể nói rằng cái nền tảng ban đầu quan trọng ấy hiện nay xã hội còn bỏ ngỏ, ngay chính bản thân tôi, và tôi tin chắc rằng sẽ còn nhiều bậc phụ huynh giáo dục con không đúng cách, vì không được trang bị kiến thức giáo dục, nên không biết sẽ phải dạy con như thế nào. Đây là việc của Đảng, Nhà nước, và của cả xã hội, do vậy cần phải có cơ chế chính sách và định hướng giáo dục đúng đắn để những người làm cha làm mẹ thực hiện tốt chức năng của mình.

Muốn làm tốt công tác giáo dục cần phải có sự chung tay góp sức của cả xã hội, các nhà khoa học để đánh giá đúng, định hướng đúng, từ đó có chương trình giáo dục ban đầu để trang bị kiến thức cho các bậc phụ huynh về phương pháp và nội dung giáo dục theo từng giao đoạn phát triển của trẻ, phải xác định giáo dục ban đầu là nền tảng được ví như muốn làm một ngôi nhà vững chắc chúng ta phải làm móng trước rồi mới xây nhà được.

Ý kiến trên của tôi chỉ là phản biện cá nhân theo chủ quan của mình về vấn đề giáo dục, chắc chắn chưa nêu hết những quan điểm chung của cả xã hội, mong sao mọi người cùng chung tay xây dựng để giáo dục Việt Nam hoàn thiện và phát triển.

LÊ QUÝ MINH

Duy Tan Tuyen Sinh 2018

Tin liên quan

MƯA XUÂN <br> Thùy Trang

MƯA XUÂN
Thùy Trang

Mưa xuân rơi ướt vai gầy Hôn lên môi mọng… vuốt đầy tóc mây Hạt mưa say khướt… ngây ngây Say tình… say nắng và say luôn nàng Mưa ơi mưa hãy nhẹ nhàng Nâng niu chớ để hoa tàn vì mưa Ước trời cứ mãi mưa mưa Rơi rơi nhè nhẹ cho vừa thấm vai Nàng ơi cứ mãi như nai Ngơ ngơ ngác ngác cho ai vương sầu Người ơi có nhớ ngày đầu… Cũng cơn mưa nhỏ lần đầu… trao hôn… Để rồi lòng mãi bồn chồn Nhớ hoài vị ngọt nụ hôn đầu đời Mưa xuân nhè nhẹ rơi rơi Hạt trồng thấm đất… hạt đời nở hoa… SEDONA THÙY TRANG

NHỚ ƠN BỐ MẸ <br> Chân Hiền Tịnh

NHỚ ƠN BỐ MẸ
Chân Hiền Tịnh

Ngắm nhìn con cái Lớn lên từng ngày Nghe tim mình lay Nhớ ơn bố mẹ Tuổi già khe khẽ Đong đưa đỉnh đầu Sức còn mấy đâu Vẫn chăm cháu nhỏ Tuổi già lọ mọ Lưng xiêu vẹo rồi Da trổ đồi mồi Đôi môi hết thắm Tuổi già, thương lắm Gió thổi ngọn đèn Giữ mãi thói quen Tiêu pha tiết kiệm Hoàng hôn màu tím Có mãi hoài đâu Dẫu thọ bao lâu Một ngày, cát bụi Ngày không đầu, cuối Con thành mồ côi Ngày đứng hay ngồi Trôi vào thinh lặng Cho nên, tôi nhắn Còn mẹ, còn cha Con còn ông bà Hãy lo báo hiếu Nếu làm ra kiệu Công kênh mẹ già Vườn nhà nở hoa Dâng cha trước hết Mùa nào cũng Tết Săn sóc, vấn an Không cần cao sang Biện bày mâm cỗ Mà ở thái độ Chăm chút từ tâm Mong muốn ngấm ngầm Làm con, khắc hiểu Ở đời chữ hiếu Bao giờ đủ đâu Mai sau ngoái đầu Cút côi, đỡ thẹn! KỲ THU

NHẠC XUÂN <br> Vũ Thị Ngọc Vân

NHẠC XUÂN
Vũ Thị Ngọc Vân

Xao xuyến xuân về thắm ước mơ Đào mãi e ấp mặc lan chờ Mây ươm hạt gió gieo cung nhạc Trăng lượm sao trời dệt tứ thơ Bến nhớ nơi này mưa trắng bụi Bờ thương bên ấy nắng vàng tơ Mùa sang hoa nở cây đơm trái Bát ngát hương đời đắm mộng mơ. NGỌC VÂN

ẤM TÌNH QUÊ <br>Phạm Tuyết Hạnh

ẤM TÌNH QUÊ
Phạm Tuyết Hạnh

Một năm tất bật chốn phố phường Gác lại trở về với quê hương Mẹ cha tóc chừ thêm sợi bạc Còn được bao mùa vui đón xuân? Tiếng trẻ xôn xao cất lời chào Mẹ mừng ra đón mắt như sao Quây quần, sum họp bao chuyện kể Bưng chén cơm quê dạ nghẹn ngào. Buổi sớm theo mẹ đi chợ xuân Vị tết vờn quanh đến thật gần Tiếng người mua bán lời đon đả Giọng nói nghĩa tình thân rất thân. Cha ngồi thư thả ngắm đào phai Ve vuốt nhành xuân chớm lộc đầy Mẹ đương lận nứa từng chiếc lạt Bánh chưng gói kịp luộc đêm nay. Giao thừa đoàn tụ kể chuyện qua Một năm con cháu sống xa nhà Canh cánh bên lòng bao niềm nỗi Dáng mẹ tảo tần, sức khỏe cha. Thêm một mùa xuân nữa cận kề Thêm mùa đoàn tụ ấm tình quê Cầu mong cha mẹ luôn mạnh khỏe Con cháu còn quê mỗi xuân về. Dã Quỳ

XUÂN BÊN EM <br>Chử Văn Hòa

XUÂN BÊN EM
Chử Văn Hòa

Xuân bên em đẹp lắm Rất đằm thắm thiết tha Em như một bông hoa Đẹp xinh mà rực rỡ Đôi môi hồng chớm nở Anh cứ ngỡ nụ đào Chúm chím đẹp biết bao Mà ngọt ngào hương vị Bên hoa em đẹp nhỉ Đang thủ thỉ mộng mơ Ánh mắt như đợi chờ Trông ngây thơ đến vậy Vườn hoa đào lộng lẫy Gió đưa đẩy lộc xuân Anh nhẹ nhàng tới gần Cùng vui chân nhẹ bước Trong lòng anh ao ước Anh sẽ được tiếp lời Mùa xuân này em ơi Mình không rời em nhé Mưa xuân bay nhè nhẹ Như nói khẽ với mình Lời kết câu chuyện tình Trong lung linh huyền ảo HOA CHU VAN

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN 2019 <br>Mimosa Tím

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN 2019
Mimosa Tím

Xuống phố chiều nay nhặt thơ tình Nhặt dăm ba chữ sáng lung linh Nhặt trái tim yêu buồn tơi tả Nhặt nước mắt rơi chuyện chúng mình Xuống phố chiều nay, phố chiều nay Dáng em thôi đã mấy trang đài Gót sen thôi đã về Miệt Thứ Tìm chút quê hương để nhớ hoài Thơ tình xuống phố, phố có hay Bụi đỏ vô tình để mắt cay Đổi dăm ba chữ làm lộ phí Đốt lá thiên thu trả nợ vay Xuống phố thơ tình mắt liếc ngang Thôi đã còn đâu nét dịu dàng Tìm trong chữ nghĩa lời gian dối Đem quẳng xuống hồ gửi hỗ mang Xuống phố chiều nay, mưa bay bay Đà Lạt buồn tênh, sương lắt lay Que kem lạnh ngắt hay khói thuốc Anh nhớ người dưng, cứ nhớ hoài Xuống phố chiều nay, viết thơ tình Hai đứa kề nhau vẫn nhắn tin Cà phê đắng ngắt pha giọt nhớ Thơ tình xuống phố mắt lung linh... TỐNG THU NGÂN