CHAO ÔI Lê Bích Nguyệt - Doanh Trí

CHAO ÔI
Lê Bích Nguyệt

Chao ôi, mình lớn mất rồi!
Tuổi thơ khuất cuối chân đồi quê hương
Giờ đây làm kẻ tha phương
Lang thang thất thểu phố phường người ta

Chao ôi, mình bỗng nhớ nhà!
Thèm như đứa trẻ la cà vô tư
Đời người được mất còn dư
Thơ ngây rồi cũng giã từ ra đi

Chao ôi, lòng bỗng nhiều khi!
Khát thèm một chút từ bi cõi trần
Để ngày mỏi quá bàn chân
Quay về quê Mẹ chuộc phần hồn nhiên

Lê Bích Nguyệt

Duy Tan Tuyen Sinh 2017

Tin liên quan

TRI ÂN <br> Đoàn Hữu Thuấn

TRI ÂN
Đoàn Hữu Thuấn

ƠN Cha Ơn Mẹ sinh thành , THẦY Cô dạy dỗ , cho mình lớn khôn ! SOI đạo Khai trí ...Thầy mong ... LỐI nào đi đúng ?Thầy không quản gì . MỞ đường Dẫn bước con đi . ĐƯỜNG đời nhiều ngả , phải đi nẻo nào ! CHO niềm Kiêu hãnh bay cao ! CON dân Nước Việt Nam mau hùng cường ! VỮNG vàng Bảo vệ biên cương . BƯỚC chân Phù Đổng , noi gương anh hào ! DẶM ngàn Chí cả nêu cao ! TRƯỜNG xưa vẫn nhớ công lao Cô Thầy TƯƠNG thân Tự lực... từ đây ! LAI láng tình Thầy, bồi đắp yêu thương ... ƠN THẦY SOI LỐI MỞ ĐƯỜNG ! CHO CON VỮNG BƯỚC DẶM TRƯỜNG TƯƠNG LAI !

ƠN THẦY ƠN CÔ <br> Chử Văn Hoà

ƠN THẦY ƠN CÔ
Chử Văn Hoà

Ai cũng có một thời đi học Được thầy cô đùm bọc yêu thương Bao năm sống dưới mái trường Công thầy dạy dỗ mở đường tương lai Trang giáo án đêm dài trăn trở Hòa vào trong nỗi nhớ học trò Bàn tay chèo lái âu lo Chở bao thế hệ trên đò qua sông Dạy trí đức luyện hồng con trẻ Để làm người mạnh mẽ vươn lên Thầy cô xây móng đắp nền Suốt đời không thể nào quên cô thầy Hãý học tốt để xây dựng nước Công thầy cô nâng bước chân đi Những kho tri thức diệu kỳ Thầy cô truyền tải khắc ghi vào lòng Thầy cô giáo sáng trong như ngọc Nghề trồng người khó nhọc lắm thay Vì dân vì đất nước này Ngàn đời sau mãi ơn thầy ơn cô

TRI ÂN  <br> Nguyễn Thị Thuận

TRI ÂN
Nguyễn Thị Thuận

CON.... ghi lòng muôn đời tạc dạ GIỜ.... công thành và đã nên danh KHÔN.... ngoan có nghĩa cao xanh LỚN.... nhờ ơn đức minh anh của Thầy ĐỜI.... trọn đời con đây vẫn nhớ TRĂM.... ngàn lần muôn thưở khắc ghi NGÃ.... đường con đã qua đi NÉT.... nghiêng vẫn giữ con thì không quên CHỮ.... đầu tiên khi rèn nắn nót ĐỜI.... sáng soi mãi ngọt trong tâm CON.... xin ghi tạc lòng thầm NÉT.... lưu ngày ấy ươm mầm tương lai CHỮ.... cùng nghĩa con hoài nguyện nhớ THẦY.... dạy con từ thuở còn thơ Câu rằng: TRỌNG ĐẠO kính thờ TÔN SƯ lưu dấu con khờ mãi ghi....

TÌNH THƠ <br> Chử Văn Hoà

TÌNH THƠ
Chử Văn Hoà

Anh đã viết thơ tình thương nhớ Gửi tới người đang ở nơi xa Đêm thu dưới ánh trăng ngà Lời thơ âu yếm thiết tha mặn nồng Nhìn tấm ảnh cảm thông em nhé Bởi xa nhau tình sẽ đậm sâu Lời thơ làm sợi chỉ mầu Luồn vào nỗi nhớ bắc cầu sang em Gắn vào đó con tem chung thủy Một trời thương yêu quý em ơi Tình thơ facebook tuyệt vời Hòa mình vào những chân trời ước mơ Hạnh phúc được đợi chờ nhung nhớ Tình thơ như hơi thở của mình Đượm màu tỏa sáng lung linh Để cho ta thấy bình minh cuộc đời

NGHỀ CAO QUÝ <br> Minh Hồng

NGHỀ CAO QUÝ
Minh Hồng

Người trồng vườn, ươm những mầm xanh Lòng mong đợi theo mỗi ngày cây lớn Thì nhà giáo ươm mầm xanh cuộc sống Chăm sóc nâng niu trồng những con người Lớp lớp đàn em được gửi vào đời Đi xây dựng khắp mọi miền Tổ quốc Dù nơi đâu mỗi thành công có được Đều có phần công sức của thầy, cô Người dậy đàn em thêu dệt ước mơ Chắp cánh cho em bay vào cuộc sống Công ơn thầy , cô lớn như biển rộng Trồng cây cho đời bóng mát, mầu xanh... Vì sự nghiệp chung, tận tụy quên mình Ôi Nhà giáo - Nghề vinh quang, cao quý.

Ngày xưa! <br> Phong Nguyên

Ngày xưa!
Phong Nguyên

Ngày xưa bé nhỏ rong chơi. Em vừ tám tuổi anh thì mười xuân. Chơi trò rượt bắt trước sân. Vô tình em té giận hờn anh luôn. Lòng ai cảm thấy buồn buồn. Cho anh xin lỗi đừng hờn giận nhe. Em ngồi im lặng không nghe. Anh leo cây hái trái me làm quà.