BUÔNG... Huynh Hoa Thy Binh - Doanh Trí

BUÔNG...
Huynh Hoa Thy Binh

Bài dự thi Vòng 2

Bút danh: Hạt Bụi

Địa chỉ: TP Hồ Chí Minh

 

BUÔNG...

 

Ta ngồi dưới cội bồ đề
Hai tay khoanh lại vụng về
Mi thanh chừng như đã khép
Mà tâm bấn loạn trăm bề?!
Hồn bay theo gió não nề
Phàm trần vẫy gọi đê mê
Bịt tai giả khờ vờ điếc
Muốn làm một kẻ ngô nghê...

Ta nằm dưới cội bồ đề
Lắng nghe lòng đất tỉ tê
Côn trùng nghìn năm kêu thán
Loài người cũng lắm ê chề...
Nửa đời mang mặt thằng hề
Miệng cười méo xệch tung hê
Hàm răng va nhau lặp cặp
Đói mòn con chữ chán chê!

Vùi thây dưới cội bồ đề
Kiến tha gấu áo lê thê
Xác phàm lần hồi mục rửa
Bọ dồi thỏa sức no nê
Mặc bây kéo xệch xịch xê
Dõi theo bao tiếng rủ rê
Những hồn ma thiêng lạnh lẽo
Xa rời dương thế gớm ghê...

Sao đi quanh cội bồ đề
Phải chăng hồn phách cận kề
Ngậm ngùi thương cây trút lá
Sầu vương cắt gọt tóc thề
Cuộc đời đã trót bỏ bê
Hồn trôi quên mất lối về
Giờ thành thiên thu hoài cổ
Thả buông một kiếp rong mê...

Ta về vui dưới tán đề...

Huynh Hoa Thy Binh

 

Duy Tan Tuyen Sinh 2017

Tin liên quan

MẸ - MẶT TRỜI RIÊNG CON <br> Nguyễn Thủy Tiên

MẸ - MẶT TRỜI RIÊNG CON
Nguyễn Thủy Tiên

Thêm một lần con nức nở khi đau Mẹ hiền hỡi đừng khóc theo con nữa Phút cần mẫn, giây giữ gìn lời hứa Đau cuống cuồng con thành đứa trẻ hư. Tít đằng xa mưa sấm chớp gầm gừ Trong lòng Mẹ lịm hai miền may rủi Trong vô thức vẳng bên tai người gọi Con ổn mà nhưng chẳng thốt nên câu. Trời lập đông kìa cảnh vật rũ sầu Con có Mẹ suốt đêm thâu nồng ấm Phải làm sao thoát ra vòng luẩn quẩn? Đau - hết đau chấp vấn sự kiên cường. Thương Mẹ hiền tóc phảng phất màu sương Cầu con khỏe đêm từng đêm thức trắng Ngắm con cười! Người vơi dần gánh nặng Mẹ! Mặt trời nung chí nguyện bay xa.

DỐI LÒNG ...<br> Lê Vân

DỐI LÒNG ...
Lê Vân

"Thôi đành ru lòng mình vậy" "Vờ như mùa đông đã về " (*) Trời Sài Gòn hôm nay se se lạnh, Ngỡ như mùa đông đang tràn về ... Vệt nắng cuối cùng tan trước ngõ Vướng vít lòng ai nỗi tái tê. Trời Sài Gòn hôm nay mưa nhiều ghê! Gió lạnh theo em nẻo đường về. Bước chân chậm chậm, hiu hiu lặng ... Mưa dầm gió dãi cuốn lê thê ... Dường như mùa đông đang tràn về ... Sài Gòn mưa lạnh, nhớ tình quê ... Lá vàng rơi rụng vương cuối lối ... Tự dối lòng ta: đông đã về ! ---------- (*Trích : Nỗi nhớ mùa đông - Phú Quang) Lê Vân

VỀ BẰNG BỘ VIẾNG MỘ CÁC ANH  <br> Chử Văn Hoà

VỀ BẰNG BỘ VIẾNG MỘ CÁC ANH
Chử Văn Hoà

Về Bằng Bộ tháng mười hai lạnh giá Cao Thắng bây giờ đep quá phải không anh Trận địa ngày xưa giờ đã trở thành Nơi kỷ niệm mà các anh yên nghỉ Tôi tiếp bước các anh người đồng chí Đánh giặc giữ quê chân lý sáng ngời Các anh về đây, quê ở mọi nơi Đến Bằng Bộ giữ bầu trời yên nhé Xe điều khiển mọi người đều còn trẻ Điếu thuốc hút chung chia sẻ tâm tư Màn huỳnh quang cánh sóng đánh kẻ thù Cuộc chiến đấu cho dù còn ác liệt Ngồi trong xe các anh bao tâm huyết Sam 2 đang chuẩn bị diệt giặc trời Nhưng bom kia của giặc đã trúng nơi Các anh hy sinh khi đời còn trẻ Số 13 định mệnh nào có lẽ Anh nằm đây gió nhẹ thổi hát ru Trận đánh vẻ vang chiến thắng kẻ thù Năm mươi năm thiên thu trên đất mẹ Chúng tôi về đây bước chân nhè nhẹ Nén hương thơm lặng lẽ thấy anh cười Các anh nằm đây sống mãi tuổi hai mươi Cho đất nước muôn đời tri ân nhớ

THƯƠNG GẦN…GỌI NHỚ XA XĂM  <br> Nguyễn Minh Tuấn

THƯƠNG GẦN…GỌI NHỚ XA XĂM
Nguyễn Minh Tuấn

Mưa đem thương nhớ về làng Nắng dìu, thương nhớ xa ngàn bước chân Cánh đồng, bươn chải phù vân Dòng sông bến nước, nợ nần hồn quê… Đường làng, bịn rịn câu thề Bước chân thôn xóm, đi về gió sương Dại khôn chén nước tỏ tường Tình làng chã mắm, chĩnh tương đậm đà. Bão dông cong uốn cành đa Câu chèo điệu ví, la đà trúc mai Dập dìu chị Cả anh Hai Đón xuân đầu ngõ, nắng gài tóc mây… Hoa cau trắng xóa hương đầy Rủ hồn trầu thắm, leo cây ái tình… Yêu quê dẫu trả đời mình Làng quê, mãi nợ, nghĩa tình triệu năm… Thương gần… Gọi nhớ xa xăm Đừng quên cái thuở ta nằm mẹ ru Cánh cò theo gió thiên thu… Mang nguồn ánh sáng đến từ ban sơ… MINH TUẤN

KÝ ỨC <br>  Mimosa Tím

KÝ ỨC
Mimosa Tím

Có thể ngày nào đó chuyện đôi mình sẽ thành ký ức Chuyện hôm nay chỉ là dĩ vãng xa mờ Có gì lạ đâu mặt trời mọc lên rồi phải lặn Chuyện chúng mình cũng sẽ vậy mà thôi Chuyện chúng mình cũng như bao chuyện ở trên đời Như nắng rồi mưa, như bình yên rồi giông bão Như tươi cười... rồi héo úa thế thôi Chẳng có gì lạ... không có gì xa lạ Hoa nở rồi tàn, mây đến rồi tan Vòng tay ôm chặt, rồi cũng có ngày buông bỏ Biết thế rồi thì sẽ bình yên Không lo lắng, không sống đời vội vã Nếu mai này đường đời trăm ngã Cũng ấm lòng những giây phút cho nhau Dẫu gió mưa, bão tố thét gào Vẫn ấm áp trong trái tim rộn rã Có thể... một ngày ta sống bằng ký ức Bằng âm vang của nhịp thở thanh xuân Bằng con tim khao khát không ngừng Bằng ký ức của hai người nông nổi... TỐNG THU NGÂN

ĐI QUA YÊU ĐƯƠNG CÒN LẠI GÌ   <br> Phạm Tuyết Hạnh

ĐI QUA YÊU ĐƯƠNG CÒN LẠI GÌ
Phạm Tuyết Hạnh

Ngày em đi về phía anh cỏ ngát xanh một màu tươi mới bầu trời cao vời vợi nắng trong veo như mắt biếc em cười. Ngày anh đi về phía em đời như trẻ lại đôi mươi Trái tim yêu biết vì người trở ấm Mái tóc điểm một phần mưa nắng cũng vì em mà thắm lại màu xanh. Cuộc sống vợ chồng trẻ sang trang Khi gánh thêm khó khăn gạo, tiền, cơm, áo Cả sóng ngầm, giông bão Chờ chực cuốn phăng những mơ ước dài lâu. Mải miết hành trình trong, đục, nông, sâu Mệt mỏi, chán chường bể dâu phận số Qua bao mùa lá đổ Điều duy nhất chúng ta gắn hàn vì những đứa con Thời gian kéo chúng ta cùng nhau già đi sau những năm tháng vướng bận lo toan Lưng bắt đầu còng Đôi chân bắt đầu thấy mỏi Đôi bàn tay run run dắt dìu nhau sớm tối Được mất bỏ buông bình lặng ngẫm đời. Đi qua yêu đương tuổi trẻ chúng ta còn gì? còn chữ "nghĩa" gắn đôi. Dã Quỳ