BIỂN CHIỀU VÀ THU Nho Đoàn - Doanh Trí

BIỂN CHIỀU VÀ THU
Nho Đoàn

Giọt mưa ngâu 
rơi trên mái đầu sương muối
Chiếc lá vàng 
còn đắm đuối với mùa thu
Cơn gió chiều thổi mây lặng từ từ
Về núi ngàn từ biển khơi một màu xanh biếc

Con sóng vỗ 
nói bao lời tha thiết
Trách hoàng hôn 
nỡ nhuộm tím biển chiều
Gió thu về hát ca khúc tình yêu
Du bồng bềnh con tàu bé nhỏ

Trăng chiều kia 
tới khi nào trăng tỏ
Để thu này anh ấy ngỏ lời thương
Lá vàng bay như gợi chút vấn vương
Cho môi thắm má em hường trở lại

Như buổi đầu 
mới thương có khi nào vụng dại
Quên lời thề nơi hẹn buổi chiều thu
Biển chơi vơi 
Đừng nói nhé hình như
Dù lỗi hẹn 
Bởi trăng chiều lẻ bạn...

Nho Đoàn

Duy Tan Tuyen Sinh 2017

Tin liên quan

SẮC HOA MÀU NHỚ <br> Phong Nguyễn

SẮC HOA MÀU NHỚ
Phong Nguyễn

Nhiều năm xa cách phố phường Tôi về thăm lại con đường ngày xưa Bằng lăng hoa tím đong đưa Gợi bao kỷ niệm xa xưa trở về

KHÚC RUỘT MIỀN TRUNG  <br> Nguyễn Thị Thuận

KHÚC RUỘT MIỀN TRUNG
Nguyễn Thị Thuận

Đau xót quá nơi miền Trung khúc ruột Bão tràn về trôi tuột cả ước mơ Cảnh nhà dân tan tác một vũng bờ Cha Mẹ khóc, thương bé thơ vô tội Ở nơi đó, ta dõi nhìn cuộc sống Cảnh màn trời lắng đọng một niềm thương Trẻ con thơ từng búp nụ môi hường Xếp thành lớp trơ xương trong "giấc ngủ" Ở nơi đó, thương dân mình gánh đủ Cuộc sống nghèo lam lũ chất đôi vai Tìm đâu ra ánh sáng buổi sớm mai Sao lắp được nạn tai trong bể khổ Ở nơi đó, thước đo nào thế chỗ Thiên tai về tràn đổ những bão giông Mảnh đời trôi canh cánh tận bên lòng Cơ cực mãi cuốn theo dòng nước lũ Ở nơi đó, dân miền Trung ủ rủ Đợi chờ trông lời nhắn nhủ yêu thương Tấm chân tình... mong thoát cảnh tai ương Chung tay nắm cùng nhau ta xây dựng Ở nơi đó, dân miền Trung chịu đựng Lớp lớp người hãy vững trọn niềm tin Bầu Bí đau cả nước gởi chút tình Trong gian khó quê mình xin chia sẻ....

CƠN BÃO BIỂN  <br> Võ Minh Chí

CƠN BÃO BIỂN
Võ Minh Chí

Ôi thương lắm, vùng quê miền biển Bao thiên tai tiếp diễn triền miên Bão xa đổ bộ đất liền Lấy đi nhà cửa đắm thuyền ngoài khơi Nỗi đau ấy.... ai người không xót Dân Miền Trung chưa ngọt đã cay Gian truân khó cực đêm ngày Vẫn chưa đủ sống đổi thay cuộc đời Con thuyền nhỏ ngoài khơi biển rộng Sóng dâng cao thuyền bỗng đắm chìm Đau thay nhức nhối con tim Tử sinh cách biệt... biết tìm nơi nao Cơn bão dữ ba đào cuồn cuộn Người dân mình nào muốn phong ba Vợ chồng cách biệt lìa xa Quê nhà để lại Mẹ già con thơ Người Mẹ trẻ, ầu ơ con nhỏ Lo thương chồng sóng gió biển khơi Khấn cầu chư Phật đức Trời Mong thuyền cặp bến vào nơi an toàn Qua mưa bão, không còn giông tố Gieo lòng người mãi khổ sầu đau Thuyền người chìm đáy biển sâu Bao nhiêu thảm khóc vấn đầu khăn tang Thầm cầu nguyện chư hàng Bồ Tát Giúp chúng sanh an lạc cuộc đời Nhà nhà... êm ấm thảnh thơi Người người... hạnh phúc tiếng cười trên môi Philippines, Ngày 16/09/17.

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG <br> Dạ Quỳnh

THƯƠNG LẮM MIỀN TRUNG
Dạ Quỳnh

Anh có cùng em hướng về miền trung Thương nhúm ruột nhuốm màu bão lũ Mỗi năm trôi , dường như chưa hề cũ Thương lắm quê nghèo hằn áo mẹ thâm nâu

PHỐ CỔ <br> Nguyễn Quang Liên

PHỐ CỔ
Nguyễn Quang Liên

Đường phố nhỏ, nhiều con ngõ nối nhau Cái cổng xây lâu, bóng cây cao che khuất Bởi người đông, nhà mấy tầng vẫn chật Hàng bán bày ra cả mặt hè đường